Ngận Thuần Ngận Ái Muội

Chương 44: Bạn gái?



"Em nhận ra cậu ta? Hạ Tuyết còn tưởng rằng Lâm Chỉ Vận nghĩ ra.

Lâm Chỉ Vận gật đầu, trong lòng như sụp đổ, cảm giác chua xót đau khổ tràn ngập cõi lòng. Sao lại là anh ta? Lâm Chỉ Vận có chút không tìn vào mắt của mình. Lúc trước mình muốn ba nghìn đồng sẽ bán cho anh ta, mà anh ta lại cho mình bốn nghìn. Chẳng những không muốn mình còn khuyên mình đừng đi đến những nơi như vậy.

Anh ta là người tốt, sao lại cưỡng gian mình chứ? Mình tự đưa lên cửa còn không muốn, ngược lại muốn cưỡng gian? Lâm Chỉ Vận khó hiểu, không phải anh ta bệnh hoạn đó chứ.

"
Ngày đó, em như vậy, là anh ta sao?" Lâm Chỉ Vận tưởng rằng đây là giống như trong phim, trước hết tìm mấy người không quan hệ đến vụ án làm nhiễu loạn ánh mắt của người.

"
Đúng vậy, có gì sao?" Trần Phi vừa nãy đã nhận ra dường như Lâm Chỉ Vận biết Dương Minh, như vậy có lẽ sẽ có lợi cho Dương Minh.

Lâm Chỉ Vận lắc đầu. Đột nhiên nàng nghĩ lại Hạ Tuyết đã nói với mình, Dương Minh bị người hãm hại. Lúc đó mình rất căm hận nên căn bản không để ý đến lời Hạ Tuyết nói. Bây giờ nghĩ lại, Lâm Chỉ Vận lập tức nghĩ ra.

Thì ra là thế. Lâm Chỉ Vận gật đầu. Lúc này, nàng nhìn Dương Minh cũng thấy thuận mắt hơn. Phải như vậy chứ, anh ta rõ ràng là người tốt.

Trước khi nhìn thấy Dương Minh, Lâm Chỉ Vận vốn nguyền rủa người đàn ông đó vô số lần, đã mang cho mình ký ức đau xót không thể xóa nhòa. Nhưng sau khi nàng nhìn thấy Dương Minh cũng không cảm thấy đau xót nữa mà lại cảm thấy lo lắng cho Dương Minh. Nghe nói anh ta vẫn là một học sinh, nếu như anh ta bị phạt tù vậy tương lai sẽ ra sao.

"
Trần đội trưởng, em, em muốn, em muốn hỏi một chút" Lâm Chỉ Vận khẽ cắn môi, rốt cuộc nói ra suy nghĩ trong lòng mình: "Dương Minh, anh ấy có thể không bị xử không?"

"
Em nói cái gì? Không bị xử?" Hạ Tuyết sửng sốt, có chút khó hiểu: "Lâm Chỉ Vận, em đang nói gì vậy?"

"
Em là nói, các người có thể thả anh ấy ra không?" Lâm Chỉ Vận nhỏ giọng nói.

"
Lâm Chỉ Vận, nếu như em rút đơn tố cáo, đương nhiên là có thể. Bây giờ còn chưa đưa hồ sơ sang tòa án, đây là quyền lợi của em" Trần Phi nhìn Lâm Chỉ Vận nói: "Nhưng tại sao em lại muốn như vậy?" Trần Phi mặc dù cũng muốn Dương Minh không gặp chuyện gì, nhưng anh ta là một đội trưởng hình sợ, phải có trách nhiệm với người bị hại.

"
Em, em là bạn gái của anh ấy" Lâm Chỉ Vận do dự một lát, cuối cùng cũng nói ra một câu. Nàng không muốn nói chuyện mình muốn bán thân ra, chuyện này thật quá dọa người.

"
Lý do này đã đủ. Nói cách khác, trước kia em không biết em quan hệ với bạn trai của mình, tất cả chỉ là hiểu lầm?" Trần Phi hỏi.

Lâm Chỉ Vận kiên quyết gật đầu.

"
Được, Hạ Tuyết mang cô ấy về, đổi lại khẩu cung, sau đó có thể thả Dương Minh ra" Trần Phi thở dài nói. Sớm biết như vậy trước hết đã để cho Lâm Chỉ Vận đi nhận diện Dương Minh.

Trần Phi mặc dù biết lý do đó của Lâm Chỉ Vận khá gượng ép, nhưng đây là quyết định của người bị hại, mình còn nhiều chuyện làm gì. Hơn nữa Trần Phi từ vẻ mặt của Lâm Chỉ Vận có thể nhận ra, nàng ta trước kia đã biết Dương Minh, có lẽ cũng là có tình cảm với nhau. Nghĩ vậy, Trần Phi cũng cảm thấy thoải mái.

"
Còn, còn có một việc. Tấm ga giường chứng cứ kia, có thể cho em hay không?" Lâm Chỉ Vận xấu hổ hỏi Trần Phi.

Trần Phi ngẩn người nhưng lập tức hiểu ra: "
Được, lát nữa sẽ để Hạ Tuyết lấy đưa cho em"

Hạ Tuyết cũng gật đầu cười. Hạ Tuyết cũng hiểu được, lần đầu tiên của một cô gái rất quan trọng. Mà vết máu trên tấm ga giường đó lại là chứng minh cho lần đầu tiên của một cô gái.

Đi ra khỏi cục cảnh sát, Lâm Chỉ Vận cảm thấy rất thoải mái, lo lắng mấy ngày qua đã biến mát. Cuốc cùng nàng quyết định tốt nhất là không gặp Dương Minh. Mặc dù nàng có thể dùng chuyện này đến gần Dương Minh, nhưng nàng không phải loại người như vậy.

Hơn nữa nàng cảm thấy đây vốn là điều mà Dương Minh nên có được. Dương Minh dùng tiền cho nên anh ta không nợ mình gì hết. Cho dù Lâm Chỉ Vận có cảm tình với Dương Minh, nhưng nàng cũng không muốn bởi vì chuyện này khiến Dương Minh phải có trách nhiệm với mình. Nàng cảm thấy mình chỉ là một cô gái bán thân không phải là người đứng đắn, căn bản không xứng với Dương Minh.

"
Bạn gái của em?" Dương Minh sờ sờ đầu, mình sao lại có một bạn gái chứ? Là Trần Mộng Nghiên? Hay là Tô Nhã? Càng không thể, Dương Minh nhớ lại hình dáng của cô bé đó, mặc dù lúc ấy uống nhiều không nhớ rõ, nhưng tuyệt đối không phải Tô Nhã, trừ phi Tô Nhã đi thẩm mỹ viện sửa mặt.

Ra khỏi trại tam giam, Dương Minh vẫn cảm thấy khó hiểu, xem ra vấn đề này chỉ có thể tìm cơ hội hỏi đội trưởng Trần.

Dương Minh không nghĩ tới mình mới vào trại tạm giam có một ngày đã được đi ra. Lúc đi ra, Bạo Tam Lập có chút không nỡ. Hắn đã thực sự coi Dương Minh là người huynh đệ tốt của mình. Dương Minh đành phải đáp ứng hắn, chờ sau khi hắn đi ra sẽ liên lạc.

Người như Bạo Tam Lập, Dương Minh cũng không phản cảm. Cách đây không lâu, mình cũng giống như bọn họ, đánh nhau suốt ngày, chút nữa giết người phóng hỏa.

Dương Minh tin rằng mỗi người phải làm côn đồ đều có lý do của mình, đều có một nỗi đau trong lòng. Nếu có sự lựa chọn nào khác, bọn họ cũng sẽ không đi trên con đường nguy hiểm đó.

Có người vì phát tiết, có người vì kiếm cơm. Đương nhiên còn có những thằng nhóc cảm thấy làm côn đồ rất oai thì không nói làm gì.

Đến trại tạm giam, Dương Minh là ngồi xe cảnh sát mà tới. Bây giờ ra khỏi trại chỉ có thể đi xe Bus. Nhưng vấn đề quan trọng là trên người Dương Minh căn bản không có tiền.

Không còn cách nào, Dương Minh chỉ có thể đi bộ vào nội thành. Trại tạm giam ở ngoài nội thành nên có xe Bus hay không cũng là vấn đề. Đang lúc Dương Minh oán thán, một chiếc xe cảnh sát đã đi sát bên cạnh.

Kính trên xe hạ xuống, Trần Phi thò đầu ra nói: "
Lên đi Dương Minh. Tôi đưa cậu về"

"
Đội trưởng Trần?" Dương Minh rất kinh ngạc, không khỏi cảm động. Mình và đội trưởng Trần không quen biết mà đội trưởng Trần lại coi trọng mình như vậy.

"
Mau lên đi, đưa cậu về tôi còn phải quay về Cục. Biết không ai đến đón cậu, nên tôi cố ý đến đây" Trần Phi cười nói.

"
Cảm ơn anh, đội trưởng Trần" Dương Minh gật đầu lên xe cảnh sát.