Vợ Ơi Theo Anh Về Nhà

Chương 67



Vừa mới ngủ dậy, có người gọi điện thoại đến, là Hạp Tử.

Tôi ấn nút nghe, giọng nói lớn của Hạp Tử hoàn toàn làm cho tôi tỉnh táo: “Quan Tiểu Yến, đến uống rượu với mình!”

Toi xoa lỗ tai, sợ hãi: “Hạp Tử! Đừng cho rằng cậu to hơn mình hai cỡ thì có thể muốn làm gì thì làm nhé! Bây giờ là lúc nào rồi, cậu không ngoan ngoãn đi làm còn uống rượu cái gì?”

“Đi làm?” Hạp Tử cười nhạt, “Đùa à, đi làm cũng phải có chỗ để làm chứ?”

Tôi cảm thấy lời này của cô ấy không bình thường: “Hạp Tử, cậu thất nghiệp rồi ư?”

Hạp Tử nổi giận hét: “Mình không chỉ thất nghiệp, mình còn thất tình nữa!”

Khi tôi đến nhà Hạp Tử, nhìn thấy cô ấy đang ngồi trên sàn nhà, trước mặt là một đống đồ nhắm như lạc rang, cánh gà nướng, tai lợn luộc…, bên cạnh còn có một thùng bia, và hai vỏ chai rỗng.

Tôi đi đến, vứt túi sang một bên, ngồi xuống cạnh cô ấy, sau đó cướp lấy cái chai trong tay cô ấy, nói: “Chuyện gì vậy, cậu nói rõ cho mình đi.”

Hạp Tử cầm lấy một chai khác, cười châm biếm: “Cậu nói có đáng cười không, mình chẳng hề biết cái gì cả, liền bắt kẻ thông dâm cho anh ta!”

Tôi chẳng hiểu chuyện ra làm sao, Hạp Tử liền kể cho tôi nghe về chuyện cô ấy đã trải qua. Tôi hôm qua, Hạp Tử ở nhà bạn trai cô ấy, khi đó Hạp Tử nhớ đến một trò đùa dai mà mình đã từng xem, liền muốn trêu chọc bạn trai. Thế là nhân lúc anh bạn trai tắm rửa, cô lấy chiếc quần nhỏ của mình, đợi bạn trai cô đi từ nhà tắm đi ra, cô nhặt chiếc quần nhỏ kia lên, nghiêm túc nói với anh ta, đây là nhặt được từ dưới gầm giường, anh thú tội với em đi. Hạp Tử lúc đó chỉ muốn nhìn thấy dáng vẻ lúng túng của bạn trai khi bị vu cáo hãm hại, nhưng không ngờ, anh ta lại hoảng hốt bắt đầu thừa nhận sai lầm.

Hạp Tử kể xong, uống một ngụm bia lớn: “Cậu nói xem, đàn ông bây giờ sao đều như vậy, ăn trong bát chiếm trong nồi, nếu như anh ta ghét mình thì nói sớm rồi chia tay một cách vui vẻ!

Tôi vỗ vào vai cô ấy, an ủi: “Có lẽ là anh ta để ý đến cậu quá.”

Hạp Tử cười lạnh lùng: “Để ý, cậu có biết hay không, chuyện này còn chưa hết. Kẻ thứ ba kia hôm nay biết được chuyện này rồi, vừa rồi, cô ta còn chạy đến công ty của bọn mình làm loạn, trước mặt người đàn ông kia đã đánh mình một cái.”

Tôi xoa mặt cô ấy, nửa mặt bên trái thực sự là hơi sưng. Thế là tôi cũng giận dữ: “Vậy cậu có đánh lại không?”

Hạp Tử: “Mình cũng muốn vậy, kết quả cậu đoán xem thế nào, rõ ràng người đánh là cô ta, khóc khó lóc lóc cũng là cô ta, gã đàn ông kia giống như con gà mẹ bảo vệ gà con vậy, che chắn cho cô ta, mình đến cơ hội rat ay cũng không có!”

Tôi nghiến răng nghiến lợi nói: “Đôi cẩu nam nữ này quá đáng quá rồi!”

Hạp Tử lạnh lùng “hừ” một tiếng, tiếp tục uống bia. Sự việc làm ầm lên đến mức này, không chia tay thì không được, mà tên tiện nam kia lại là cấp trên của Hạp Tử, cô ấy ở lại công ty cũng chẳng có ý nghĩa gì.

Tôi thở dài thườn thượt, khoác vai Hạp Tử buồn rầu nói: “Ai da, cậu thật là hồng nhan bạc mệnh.”

Hạp Tử gạt tay tôi ra: “Cậu cút đi, mình vẫn còn chưa chết đâu.”

Tôi nói: “Hạp Tử, cậu nói thật lòng với chị đây đi, cậu rất yêu tên tiện nam kia phải không?”

Hạp Tử cười đáp: “Yêu? Bây giờ chỉ hận là không để đem anh ta chặt ra làm vạn mảnh ném vào vũ trụ làm rác! Mình lúc đầu thật sự là không có mắt, cậu nói xem nhiều người theo đuổi mình như thế, mình sao lại chọn đúng anh ta chứ? Lúc đó anh ta chỉ là một nhân viên quèn, vẫn chưa thăng quan phát tài. Quả nhiên đàn ông có tiền vào sẽ sinh hư…Mình không nói Giang Ly nhà cậu nhé!”

Không sao, Giang Ly đã rất hua rồi! = =

Tôi vỗ vao vai cậu ấy, hào khí ngút trời nói: “Không sao, cóc ba chân không dễ tìm, đàn ông hai chân thì nhiều lắm, cậu yêu người khác đi. Với nhan sắc và trí tuệ của cậu, chỉ cần vẫy tay, chắc chắn có cả đám đàn ông chen chúc xếp hàng.”

Hạp Tử thích được tôi khen, lúc này sắc mặt có chút hòa dịu hơn, nhưng vẫn u oán: “Đàn ông hai chân rất nhiều, đáng tiếc đàn ông hai chân tốt tính thì gần như tuyệt chủng rồi.”

Tôi nói: “Trên tay mình vừa hay có một người.”

Hạp Tử chớp cặp mắt to, nhìn tôi, không nói.

Tôi véo má cô ấy, cười nói: “Nếu như cảm động thì cứ nói, đừng khách sáo với mình.”

“Không phải!” Hạp Tử cầm lấy chai bia, rất nghiêm túc nói: “Mình cảm thấy, giọng điệu của cậu sao mà giống ma cô thế…”

Tôi: “…”

Tôi ở cùng Hạp Tử hai ngày, cảm xúc của cô ấy dần trở lại bình thường. Thực ra con người Hạp Tử này thoáng hơn tôi, tôi nghĩ nếu như tôi gặp phải chuyện gì, chắc phải u buồn ghê gớm lắm.

Buổi tối ngày thứ ba, tôi quay về đến nhà. Vừa mới vào cửa, liền rơi vào vòng ôm quen thuộc. Giang Ly ôm lấy tôi, trong giọng nói có chút u oán: “Sao bây giờ em mới về nhà?”

Tôi có ý xin lỗi, ôm lưng anh, dỗ dành như dỗ một đứa trẻ con: “Mấy ngày này không có ai nấu cơm cho anh ăn, anh đói rồi phỉa không?”

Giang Ly kề sát vào bên tai tôi, thấp giọng cười: “Đúng vậy, đói rồi.” Anh nói xong, thè lưỡi mơn man vành tai tôi.

Mặt tôi lập tức đỏ ửng.

Không khí mờ ám trong phòng vẫn chưa tiêu tan, tôi uể oải dựa vào khuôn ngực trần của Giang Ly, yếu ớt thở. Tay của Giang Ly lại trượt đến trước ngực tôi. Tôi gỡ tay anh ra, nói: “Em muốn đi tắm.”

“Ừ, anh cũng đi.” Anh nói rồi, xuống giường, ôm tôi dậy, “Anh sớm đã muốn tắm uyên ương rồi.”

Tôi: “…”

Sau khi bị Giang Ly giày vò trong phòng tắm, tôi cảm thấy tôi cần phải nói một số việc khác để di chuyển sự chú ý của Giang Ly, khi quay lại giường, tôi nghiêm túc nói: “Giang Ly, Hạp Tử chia tay rồi.”

Giang Ly ôm tôi vào lòng, lạnh tanh nói: “Ừ, em nói rồi mà.”

Tôi có chút tức giận: “Người đàn ông kia đúng là đồ mắt chó, Hạp Tử tốt như vậy lại nỡ phản bội.”

Giang Ly lại “ừ” một tiếng, nói: “Em muốn báo thù không?”

Tôi: “Báo thù thế nào, bây giờ hai người kia đã câu kết với nhau làm chuyện xấu rồi, Hạp Tử thật đáng thương.”

Giang Ly trả lời: “Phương pháp báo thù có rất nhiều, đơn giản nhất là, cô ấy có thể đem số điện thoại của bọn họ đăng lên mạng kết bạn, cũng đủ để hai bọn họ phiền phức một trận rồi.”

Tôi nuốt nước bọt: “Chiêu…chiêu này thật là độc.”

Giang Ly chậm rãi nói: “Báo thù thông thường có hai con đường, đả kích hoặc là chia rẽ, anh cảm thấy chia rẽ có thể khiến Hạp Tử thoải mái hơn, tấn công vào tâm lý, lý gián một chút xíu là được rồi.”

Tôi run rẫy nói: “Giang Ly, anh…anh…anh nguy hiểm quá!”

Giang Ly dùng cằm chà vào hõm cô tôi: “Thực ra những việc này chỉ là xả tức nhất thời thôi, không nhất thiết phải làm. Chia tay thì chia tay, mọi người từ đây chẳng ai thiếu nợ nhau, đường ai nấy đi.”

Tôi gật đầu: “Đúng vậy, Hạp Tử bây giờ cũng nghĩ thông rồi, cho nên em mới muốn giới thiệu một người bạn trai cho cô ấy.”

Giang Ly nhẹ nhàng hôn lên cổ tôi: “Cô ấy chẳng phải không có ai yêu, em lo gì chứ!”

Tôi nhướn người lên một chút, lẫn tránh Giang Ly. Anh lại sán đến, ngực dính sát vòa sau lưng tôi: “Vậy thì em muốn giới thiệu ai cho cô ấy?”

Tôi trả lời: “Em nghĩ như thế này, dù gì phù sa không thể chảy ra ngoài ruộng mà, bạn của anh, Hàn Kiêu bây giờ chẳng phải cũng đang độc thân sao?”

Giang Ly bất mãn véo tay tôi: “Em làm sao mà luôn nhớ cậu ấy thế?”

Tôi cười khan hai tiếng, lại hỏi: “Anh cảm thấy Hàn Kiêu thế nào? Anh ấy vẫn chưa có bạn gái nhỉ?”

Giang Ly thả tay tôi ra, lần vào trong áo của tôi, nhẹ nhàng xoa xoa vùng eo: “Hàn Kiêu chưa có bạn gái, em muốn thế nào thì làm như thế đi.”

Tôi còn có chút lo lắng về sự không phối hợp của Giang Ly: “Vậy anh sẽ giúp em hẹn Hàn Kiêu chứ?”

Giang Ly: “Là giúp Hạp Tử hẹn.”

Tôi: “Đúng vậy, anh sẽ hẹn giúp Hạp Tử chứ?

Giang Ly “ừ” một tiếng.

Trong lòng tôi vui như hoa nở, mấy ngày nay lời hứa đối với Hạp Tử cuối cùng có thể thực hiện rồi. Thế là tôi chân thành tán thưởng: “Giang Ly anh thật tốt, á á á á…”

Giang Ly: “Thật sao?”

Tôi gật mạnh đầu: “Đúng vậy đúng vậy.”

Giang Ly: “Vậy thì hôn anh một cái.”

Tôi đỏ ửng mặt, quay mặt lại nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên mặt của Giang Ly. Giang Ly nhìn tôi, ánh mắt rừng rực, sau đó đột nhiên với khí thế nhanh như chớp giật, nâng cằm tôi lên, giữ chặt lấy môi tôi. Một tay khác của anh vô cùng thuần thục, bắt đầu cởi khuy áo ngủ của tôi…

Tôi âm thầm rơi nước mắt trong lòng, Hạp Tử à, tình yêu của em là chị đây dùng mỹ sắc đổi lại đó…

Tôi và Giang Ly lần lượt hẹn Hạp Tử và Hàn Kiêu, bốn người cùng ăn một bữa cơm.

Hạp Tử ở trước mặt tôi thì hung dữ, đanh đá như vậy, thế mà trước mặt Hàn Kiêu còn ngại ngùng hơn cả cô dâu nhỏ, mà Hàn Kiêu…anh ta vẫn thẹn thùng như cũ…

Còn Giang Ly, anh ấy vỗn dĩ chẳng thích nói chuyện, Thế là một bữa cơm, chỉ có một mình tôi nói, cảm giác đó thật là kỳ quái.

Không được, tôi cần phải cho hai người bọn họ một liều thuốc mạnh.

Về đến nhà, tôi đem suy nghĩ của mình nói với Giang Ly, Giang Ly hoài nghi nhìn tôi: “Không tốt lắm nhỉ?”

Tôi bất mãn: “Lẽ nào anh cảm thấy Hạp Tử nhà em không xứng với Hàn Kiêu?”

Giang Ly lắc đầu: “Không phải vậy, nhưng việc này luôn là phụ nữ chịu thiệt thòi đúng không?”

Tôi tư tin, xua xua tay: “Không sao, con người Hạp Tử này em rất hiểu, biểu hiện của cô ấy hôm nay nói rõ cô ấy nhất định có tình cảm với Hàn Kiêu, anh không nhìn thấy cô ấy bình thường ăn cơm hung mãnh như thế nào đâu…Anh cảm thấy Hàn Kiêu có thích Hạp Tử không?”

Giang Ly không quan tâm nói: “Tình cảm có thể bồi dưỡng được, khi cậu ấy cần hy sinh thì phải hy sinh một chút.”

Giang Ly, anh quá vô sỉ rồi! >_” Sinh con rất đáng sợ mà…

Giang Ly: “Ừ, muốn chuẩn bị bao lâu?”

Tôi: “Em cũng không biết, em sợ.”

Giang Ly thở dài nói: “Vậy thì không cần miễn cưỡng mình nữa đâu nhé!”

Một lần, tôi hỏi mẹ: “Mẹ, lúc đầu vì sao mẹ sinh con ra?”

Mẹ tôi kỳ lạ nhìn tôi: “lẽ nào mẹ phải đem nhét con trở lại?”

= =!

Tôi lau mồ hôi: “Ý của con là, vì sao mẹ quyết định mang thai con vậy?”

Mẹ tôi đắc ý cười: “Sinh con là đặc quyền của người phụ nữ, nếu như mẹ không thử thì sẽ có lỗi với cái bụng của mẹ.”

Thiện tai, tôi coi như hiểu rồi, với lão thái thái thần kinh không bình thường này, tôi thực sự chẳng có cách nào nói chuyện bình thường được. Vốn dĩ còn muốn phỏng vấn bà ấy một chút nữa, để giảm bớt những sợ hãi mang thai của mình.

Mẹ tôi thấy tôi không nói gì, vỗ vỗ vào đầu tôi nói: “Đồ ngốc, con muốn sinh con rồi sao?”

Tôi đỏ mặt: “Ấy, là Giang Ly, Giang Ly muốn sinh con…”

Mẹ tôi chẳng quan tâm: “Muốn sinh thì sinh đi, con còn gì mà do dự như cô con dâu nhỏ thế này chứ? Mặt dày thường ngày đâu mất rồi?”

Tôi hãi hùng, trả lời: “Mẹ, là con sợ.”

Mẹ tôi: “Kỳ quái, con sợ gì chứ? Có con là tạo người không phải là giết người, không cần phải chịu trách nhiệm với pháp luật.”

“Nhưng mà mẹ, sinh con rất mệt, hơn nữa nuôi con cũng rất lao tâm.”

Mẹ tôi cười nói: “Con gái, cuối cùng con đã biết mẹ đây nuôi con không dễ dàng rồi?”

Tôi gật gật đầu: “Bởi vì như vậy nên con mới không dám có con.”

Mẹ tôi vỗ vào đầu tôi, nói: “Đồ ngốc, vất vả là một chuyện, hạnh phúc lại là chuyện khác. Con nhìn thấy có người cha người mẹ nào mà không chịu khổ chịu nhọc, không phải là can tâm tình nguyện yêu thương con cái đấy sao? Con có từng nghĩ vì sao họ lại cam tâm tình nguyện không? Còn không phải là bởi vì hạnh phúc đấy ư?”

Tôi lắc đầu, không hiểu: “Hạnh phúc như thế nào?”

Mẹ tôi tỏ ra thần bí: “Mẹ có nói con cũng không hiểu đâu, đợi con sinh con rồi sẽ biết. Mẹ nói này, con và Giang Ly cố lên nhé, tranh thủ thời gian cho mẹ sớm bế cháu ngoại.”

Tôi không yên tâm nhìn mẹ tôi, luôn cảm thấy lời của bà không đáng tin lắm.

Mẹ tôi đọc được suy nghĩ của tôi: “Đến lời của mẹ mà con cũng không tin ư? Được rồi, cứ coi như con không tin, vậy sinh được một đứa con có đáng giá không, chỉ có người sinh con rồi mới có quyền phát ngôn. Con thử đi hỏi những người làm mẹ khác xem, xem bọn họ nói có giống mẹ không. Con gái, đến mẹ con còn không tin, con thật là làm tổn thương mẹ quá…” mẹ tôi nói, hai mắt đỏ lên.

Tôi nhất thời hoảng hốt, vội vàng nói: “Con tin, con tin…vẫn chưa được sao?...”

Buổi tối, tôi dạo xem dàn diễn của các bà mẹ đang mang thai. Xem nhật ký những ngày mang thai của họ. Vốn cho rằng, những thai phụ bụng rất to kia chắc sẽ kêu đau, kêu mệt, kêu khó chịu, không ngờ gần như mọi người đều cảm thấy mình rất hạnh phúc, còn hạnh phúc thế nào bọn họ cũng không nói, tôi cảm nhận được tâm trạng họ tương đối tốt.

Tôi nhớ nhất lời của một bà bầu, cô ấy vốn không thích trẻ con, nhưng lần đầu tiên được nghe thấy nhịp tim của con mình, cô ấy suýt khóc, khi đó dịu dàng vô cùng, đó là một loại ngọt ngào khác hẳn với bất kỳ cảm xúc nào…

Tôi ngơ ngác nhìn vào bài nhật ký, có chút bần thần.

Cân nhắc đến việc của Giang Ly đã từng bá chiếm blog của tôi lâu ngày chưa trả. Tôi dự định trả thù anh ấy một chút. Vì vậy, hôm này nhân lúc Giang Ly đi làm, tôi định thâm nhập vào máy tính của anh ấy, lén trộm những chuyện riêng tư của anh ấy, tốt nhất cũng có thể ăn trộm được số tài khoản của anh ấy. Đương nhiên, cư coi như là một hacker thì tôi cũng là một hacker thủ công, chính là kiểu thử hết mật mã này đến mật mã khác…

Tôi lén vào thư phòng của Giang Ly, mở máy. Mật mã mở máy là họ tên cộng với ngày sinh của tôi, điều này tôi biết rồi.

Màn hình chủ của Giang Ly toàn là một màu xanh, một chút cá tính cũng không có. Tôi mở ổ CDEP của anh ấy ra xem một lượt, ngoại trừ một đống tài liệu vớ vẩn, linh tinh cũng không có gi thú vị. Nhưng trong ổ F có một file khiến tôi thực sự đau đầu, bên trong đó có một số ảnh, đều là ảnh của Giang Ly lén chụp lúc tôi ngủ! Tôi lần đầu tiên phát hiện, hóa ra dáng vẻ của tôi khi ngủ lại hãi hùng như thế này, hơn nữa tư thế ngủ lại vô cùng quái dị, xem thế là đủ rồi, xem thế là đủ rồi!

Tôi mở trình duyệt. muốn xem một nhật ký lên mạng của Giang Ly. Sau đó tôi phát hiện một đầu mối rất quan trọng. Số tài khoản mặc định trong nhật ký blog đăng ký của Giang Ly lại là hòm thư anh ấy thường dùng, cái này…chẳng phải chính là blog của Giang Ly sao? Tôi từ trước đến nay còn chưa xem qua blog của anh ấy nữa…

Tôi đột nhiên hưng phấn, thử các mật mã trong cột mật mã, đáng tiếc đều không được. Tôi không dám khinh suất thử lần thứ ba, bởi vì nếu như lại đăng nhập thất bại nữa thì phải mất một khoảng thời gian mới có thể đăng nhập lại được. Thật kỳ quái, Giang Ly thích nhất là dùng hai mật mã, một là họ tên tôi, một là họ tên anh, không có lý do gì tôi lại đăng nhập không được.

Bỏ đi, để xem xem trong blog của anh có những thứ gì đã. Dù gì trong trình duyệt cũng có ghi địa chỉ blog của anh. Tôi đăng nhập vào blog của mình, mở địa chỉ blog của anh ra, tiếp đó không được nhìn thấy blog như tôi dự kiến, lại nhìn thấy một câu nói, nói là người dùng này thiết lập chế độ riêng tư, bạn không thể xem được…Haizz, Giang Ly anh đang làm cái trò gì vậy?

Nhưng mà tôi thật sự rất muốn xem blog của Giang Ly!

Tôi bước đi thẫn thờ trong thư phòng của anh, vò đầu bứt tai nghĩ đến tất cả các mật mã Giang Ly có thể dùng, nhưng lại không dám thử, huống hồ cứ coi như thử cũng chưa chắc đã đúng, đến hai mật khẩu có khả năng nhất cũng bị loại trừ rồi.

Cuối cùng, tôi cắn răng, quyết định gian nan.

Tôi móc điện thoại, gọi cho Giang Ly, “Alo? Giang Ly à, giao mật mã blog của anh ra!”

Giang Ly: “…”

Giang Ly ở đầu dây bên kia mãi không thấy trả lời, tôi chột dạ, đành cao giọng, cố làm ra vẻ hung dữ: “Không giao ra phải không? Nếu như không giao ra, hôm nay đừng ăn cơm nữa!”

Giang Ly thở dài, giống như đang nhịn cười: “Quan Tiểu Yến? có hacker nào giống em thế này không?”

Tôi hãi hùng, giữ vững khí thế: “Anh…anh…anh rốt cuộc vẫn không nói chứ gì?”

Giang Ly: “Phiên âm của Quan Tiểu Yến, phía sau thêm số 520, mật mã này khó đoán như vậy sao?”

Vì để đề phòng Giang Ly mượn cớ cười nhạo tôi, tôi dập máy nhanh như bay. Haizz, hóa ra guanxiaoyan520, hóa ra lại đơn giản như vậy!

Tôi đăng nhập vào blog của Giang Ly, phát hiện anh ấy cài đặt blog của mình thành trạng thái ngoài bản thân anh ấy ra, không ai có thể vào xem được!

Bài gần đây của blog chỉ có một câu: “Tôi mong muốn có con.”

Tôi xấu hổ hãi hùng, nhanh chóng xem blog của anh ấy từ đầu đến cuối.

Blog của Giang ly lập rất sớm, hình như là XQ vừa thành lập đã có rồi, cũng khó trách, ai bảo XQ sinh ra từ tay anh ấy chứ. Ngữ văn của anh ấy chắc không tồi, mỗi bài chỉ có một hai câu, giống như liệt kê chương mục, không có ý nghĩa. Tôi nhớ khi tôi học viết văn lớp bốn đều dùng phong cách này. Nói thực lòng, nếu như không biết trước blog này là của Giang Ly, tôi chắc chắn không xem.

Giai đoạn mới bắt đầu của blog đều nói một chút chuyện chua ngọt đắng cay trong công ty, tôi ngáp dài xem một lát, phát hiện sau khi XQ thành lập không lâu gặp phải một số khó khăn về kinh doanh, hình như rất nghiêm trọng. Con người Giang Ly làm việc rất lạc quan, anh ấy nếu nói nghiêm trọng, vậy thì thực sự là nghiêm trọng rồi. Tôi chỉ biết bây giờ xu thế phát triển của XQ rất tốt, không ngờ con đường sáng nghiệp của Giang Ly cũng gập ghềnh như thế này, hóa ra sau lưng của mỗi người thành công đều có giai đoạn khiến người ta đau xót. Thậm chí trong một bài viết Giang Ly còn nói: “Tôi không biết bản thân mình còn có thể cầm cự bao lâu nữa cũng không biết XQ còn có thể đi bao xa”…Trong ấn tượng của tôi, tôi là người từ trước đến nay chưa từng nhìn thấy Giang Ly tiều tụy như thế này, anh từ trước đến nay đều luôn bình tĩnh, tự tin, ung dung, tự tại, dáng vẻ tuyệt vọng như thế này, tôi đến tưởng tượng cũng không thể.

Tôi thút thít một hồi, Giang Ly à, khổ anh rồi, tối này làm chút gì dó ngon bồi dưỡng cho anh ấy mới được!

Xem tiếp, tôi càng thầm kinh ngạc.

Mấy bài viết tiếp theo trong blog của Giang Ly đều là bình luận về một người, một người phụ nữ!

Anh nói: “cô ấy muốn chia tay với tôi, lại chính vào thời điểm này.”

Anh còn nói: “Cái gọi là tình yêu chẳng qua cũng là thế này, xem ra thực lực mới là đạo lý vững chắc.”

Anh lại nói: “Hôm nay chia tay rồi, cho mình nghĩ một ngày. Từ ngày mai bắt đầu làm việc thật tốt.”

Giang Ly nói chuyện vẫn bình thản, tự nhiên, nhưng tôi nhìn những bài blog này, trong lòng chua xót. Hóa ra Giang Ly còn có giai đoạn như thế này, trong giai đoạn sự ngiệp của mình gặp khó khăn nhất, lại bị người mà mình yêu thương sâu sắc nhât vứt bỏ, đó là một loại đả kích như thế nào, tôi không cách nào tưởng tượng được.

Giang Ly, anh yên tâm đi, Quan Tiểu Yến em bất luận như thế nào cũng sẽ không rời xa anh, cứ coi như anh biến thành một kẻ ăn mày, em cũng quyết tâm ở cùng anh cả đời, sống như vậy!

Tiếp dưới đó, Giang Ly thực sự là làm việc tốt…

Anh tuyệt đối không nhắc đến chuyện gì liên quan đến người phụ nữ kia, viết những câu không rời xa XQ như lúc ban đầu. Từ trong blog của anh có thể nhìn ra được, tình hình kinh doanh của XQ dần dần khởi sắc, còn anh, luôn có một cảm giác u uất, cô đơn, những lời nói cũng càng ngắn đi, giản lược đến mức không thể giản lược hơn.

Xem ra người phụ nữ kia đối với anh đã có ảnh hưởng thực sự lớn, trong lòng tôi đột nhiên có chút tắc nghẹn.

Lại tiếp sau nữa, Giang Ly rơi vào thời gian bi phẫn nhất trong cuộc đời anh. Tôi nhìn thấy những tiếng than thở không cầm lòng được trên blog kia, hóa ra thần tiên cũng có lúc ngốc nghếch…

Sau khi XQ bước vào quỹ đạo ổn định, cuối cùng Giang Ly cũng có tâm tư để quan tâm đến chuyện tình cảm của mình, nhưng lúc này anh ấy lại phát hiện, mình đối với bất kỳ người phụ nữ nào cũng đều không có hứng thú. Xem đến đây, tôi có thể lý giải, dù gì lúc đầu người phụ nữ kia phản bội anh ấy, thực sự đã tạo ra một tầng mây mù u ám trong lòng anh ấy, không có hứng thú đối với phụ nữ cũng là điều rất bình thường.

Thế là Giang Ly thiên tài vĩ đại rút ra được kết luận: Khuynh hướng tâm lý của anh đã thay đổi rồi.

Chuyện này miễn cưỡng có thể tiếp nhận được, dù gì không thích phụ nữ mà, vậy đương nhiên sẽ nghĩ đến có phải là thích một người đàn ông không. Nhưng sau đó Giang Ly lại khổ não vì phát hiện mình đối với đàn ông hình như cũng không có hứng thú…

Nhưng mà Giang Ly rộng lượng, sau khi cân nhắc giữa việc biến thành một người đồng tính và biến thành một người cá tính lạnh nhạt, kiên quyết quyết định, anh ấy vẫn là một người đồng tính nhỉ…

Tôi nhìn những bài viết ngốc nghếch này của Giang Ly, muốn cười, nhưng mà hễ nhe răng, nước mắt lại chảy ra. Nói đi nói lại, Giang Ly ngốc nghếch như thế này băn khoăn giữa đồng tính là lạnh nhạt như thế này, vẫn không phải bởi vì sự tổn thương sâu sắc mà người phụ nữ kia gây ra cho anh sao?

Ngày thứ hai sau khi chia tay đã có thể dồn toàn tâm sức cho công việc, xoay chuyển tương lại của XQ. Giang Ly cũng yếu mềm đến mức bởi vì một giai đoạn tình cảm bị đổ vỡ mà không còn chạm vào phụ nữ nữa.

Nghĩ lại bản thân mình, trước đây tôi không chỉ một lần lấy chuyện “Giang Ly là gay” để trêu đùa, khi đó anh không biết là đã buồn đến thế nào, tôi đúng là một người tệ hại. Giang Ly à, xin lỗi, sau này sẽ không trêu đùa anh chuyện này nữa, em sẽ thật sự yêu thương anh…

Tôi lại xem tiếp, lật rồi lật, rồi lật đến những bài viết vào mùa hè năm ngoái. Lúc đó chúng tôi vừa mới kết hôn, rất hiếu kỳ muốn biết Giang Ly lúc đầu đã nghĩ gì.

Ngày lấy giấy chứng nhận kết hôn, Giang Ly viết trong blog: “Tôi kết hôn rồi, cùng một người phụ nữ.”

Thừa lời, lẽ nào anh còn có thể kết hôn cùng một người đàn ông sao…

Ngày tổ chức hôn lễ của chúng tôi, Giang Ly viết trong blog: “Tôi từng nghĩ đến việc kết hôn cùng một người phụ nữ, nhưng không ngờ rằng sẽ kết hôn cùng một người phụ nữ ngốc như thế này.”

Tôi sắp thổ huyết rồi, tôi ngốc như vậy sao, có không, có không, có không…

Ngày hôm sau, Giang Ly viết: “Người phụ nữ ngốc này nấu cơm không tồi.”

Này! Trước tiên không nói tôi thực sự có ngốc không, cứ coi như tôi thực sự ngốc một chút như vậy, anh cũng không cần cứ treo ba chữ “phụ nữ ngốc” này ở miệng như vậy chứ?

Tiếp sau đó, tôi gần như không đọc được một câu nói tốt nào của Giang Ly.

“Cô ấy lại không dám ngủ một mình, cô ấy đã hai mươi bảy tuổi rôi! Nhưng mà dáng vẻ của cô ấy rất thú vị.”

“Cô ấy nói xấu tôi với một người đàn ông khác, thật là muốn dạy dỗ cô ấy một chút.” Đó không phải là tôi nói, được chưa nào! = =

“Buổi tối hôm qua cô ấy ăn nhiều, ngốc quá. Ừm, nhìn thấy thứ không nên nhìn thấy rồi, tôi hình như có chút không bình thường, là chuyện gì ra đây?”

“Lại còn dám cãi nhau với tôi, tôi không muốn làm cô ấy khóc, khi cười vẫn ngốc nghếch thú vị hơn.” Anh nấu bữa cơm đó khiến em ghi nhớ làm sao mà quên nổi!

“Vu Tử Phi không vấn đề gì, nhưng Vương Khải thì có chút phiền phức.” Ấy? Giang Ly từ lúc đó đã thích tôi rồi sao?

“Cô ấy lén chụp ảnh tôi, còn chảy máu cam nữa. Không ngờ thân hình của tôi lại có sức hấp dẫn lớn đối với cô ấy. Nhưng mà, như thế này hình như cũng không tồi.” Giang Ly, anh tự yêu mình quá! Tuy nhiên sức hấp dẫn thực sự có lớn một chút…

“Cô ấy lại hôn Vương Khải!” Chẳng phải là bị anh hôn lại sao? >___