Ba Của Bảo Bảo Là Tổng Tài Khó Đối Phó

Chương 298



Khương Thích đỏ mắt đối diện Diệp Kinh Đường. Anh ta đe dọa cô không chỉ mới một lần hai lần. Dù sao cô đều không thể đánh trả. Cô đã bất chấp tất cả, nhếch miệng cười nói: “Tổng giám đốc Đường nói gì vậy? Mạng sống của tôi thuộc về anh cơ mà.”

Mỗi khi thấy cô bày ra dáng vẻ dối trá lấy lòng này, Diệp Kinh Đường lại vô cùng khó chịu, bực bội sự cảnh giác của cô, càng bực tức vì cô chống cự mình. Diệp Kinh Đường không lên tiếng, một lát sau, tàn thuốc rơi xuống, anh ta dùng sức chà xát môi Diệp Kinh Đường, giọng nói tuy nhẹ nhưng hung ác: “Đôi khi tôi rất muốn khiến nụ cười của em biến thành tiếng khóc.”

Khương Thích run lên, không phản kháng, đôi mắt vẫn nhìn chằm chằm Diệp Kinh Đường. Anh ta không nói một lời, chỉ cười lạnh, thả Khương Thích ra rồi nhìn ra ngoài cửa. Càng gần cuối mùa thu, cái rét lại càng đến gần, thời tiết dần se lạnh, người đi đường cũng giảm bớt. Khương Thích thầm nghĩ, rốt cuộc đến khi nào thì những ngày bị giam cầm này mới kết thúc.

Tháng thứ hai Đường Thi nằm viện, Bạc Dạ thường trở về lúc nửa đêm, thỉnh thoảng trời mưa gió còn sẽ thấy Đường Thi không ngủ yên giấc. Vết thương của cô đã khép lại. Đường Duy thường xuyên an ủi cô, chờ xuất viện rồi đi xăm đôi cánh trên lưng để che đi vết sẹo.

Đường Thi cũng từng thấy trên eo mình có một dòng chữ tiếng Anh, nhưng vì kiểu chữ quá phức tạp, cô không đọc được đó là chữ gì, đành phải kìm nén nghi hoặc, thầm nghĩ chắc năm đó mình nổi loạn xăm lên.

Đêm nay Bạc Dạ trở về, bên ngoài trời đổ mưa to, bờ vai anh ướt đẫm. Đường Thi đang tập nấu ăn, sau này thấy Bạc Dạ đến vào đêm khuya thì hơi ngượng ngùng: “Anh Dạ, mỗi lần anh từ thành phố bên cạnh.”

Bạc Dạ trầm giọng nói: “Em đừng bận tâm. Vì cứu tôi nên em mới bị thương nằm viện.”

Đường Thi hoảng hốt, sau đó khẽ ừ một tiếng, tiếp tục nấu ăn. Kết quả trừ trứng ốp lết, tất cả những món ăn khác đều đen sì.

Bạc Dạ không nhịn được: “Đây là… Cơm tù trông còn đẹp hơn thế này.”

Đường Thi xấu hổ đỏ mặt: “Dù sao tôi không biết nấu ăn. Nếu anh biết thì nấu đi.”

Thế là Bạc Dạ thật sự cầm nồi, rửa sạch nguyên liệu nấu ăn còn thừa rồi bỏ vào một hồi hầm lên. Nhưng nồi hầm đó còn rất cơm. Anh cắt hình chữ X trên nấm, nhất thời tăng thêm đẳng cấp cho món ăn. Sau đó anh bỏ đồ ăn vào tô, nói với Đường Thi: “Muốn ăn thử không?”

Đường Thi kinh ngạc: “Anh biết nấu ăn à?”

Bạc Dạ chưa bao giờ cho người ta biết anh biết làm gì, có kỹ năng gì. Anh gật đầu, đặt tô trước mặt Đường Thi: “Đêm nào em cũng ăn khuya hết à?” Đã ăn khuya mà sao còn ốm nhom vậy?

Đường Thi ngượng ngùng: “Tôi chỉ làm lúc nhàn rỗi thôi. Buổi trưa tôi đều uống thuốc có chứa chất an thần, cho nên ngủ suốt một buổi chiều, đến buổi tối lại mất ngủ.”

“Ừ.” Bạc Dạ rửa sạch đũa, đặt bên cạnh Đường Thi, sau đó cũng ngồi xuống bàn mình: “Ngày mai tôi sẽ nói với Giang Lăng, kêu anh ta bỏ những loại thuốc có tính an thần đi.”

Đường Thi cầm đũa, không hiểu sao trong lòng lại dâng lên nỗi sợ hãi, giống như người đàn ông này đột nhiên đổi tính, cô phải đề phòng lúc nào đó mình sẽ bị một phát chí mạng.