Gió Ấm Không Bằng Anh Thâm Tình

Chương 1442: Em là tiểu tình ca của anh (9)



Editor: Mèo Máy Màu Hồng

"Tin hay không không quan trọng. Quan trọng là chúng ta đã chia tay. Em không cãi nhau với anh hay trách móc gì cả. Em chỉ cảm thấy chúng ta không thích hợp. Chúng ta chia tay rồi. Có vấn đề gì không?" Thời Niệm Ca nhìn anh một cách thờ ơ.

“Nhưng anh không muốn chia tay, tôi bị hiểu lầm.” Đường Thiệu lo lắng đưa tay sờ gáy: "Anh rất thích em. Bác sĩ và cô giáo đã nhờ anh giúp cô ấy ở phòng y tế ngày hôm đó. Vì vậy anh mới ở đó cả ngày nên không gọi điện cho em được, em không thể vì một hai chuyển hiểu lầm mà chia tay, điều này thật không công bằng với anh ”.

"Đường Thiệu, về mối quan hệ của hai gia đình chúng ta, hãy lý trí, cứ chia tay trong êm đẹp. Tốt hơn hết là đừng làm lớn chuyện, chia tay thì chia tay thôi, em không muốn có những dây dưa vô nghĩa." Thời Niệm Ca khẽ nói: “Nhưng anh nói không công bằng, nhưng khi anh ở cạnh người khác hát tình ca bị đồn ầm lên diễn đàn, mọi người đều nói em ỷ vào gia thế mới ở cùng anh, thật ra hai người là một cặp, em mới là người chen vào. Chuyện này có công bằng với em không? "

"Còn nữa, anh đã chơi bóng trong suốt kỳ nghỉ hè, em không thể tìm được anh. Cuối cùng, em chỉ có thể gặp sau khi khai giảng. Vào buổi hẹn hò đầu tiên, anh đã đưa một cô gái khác đến phòng y tế, và thậm chí nói chuyện với em qua điện thoại, ngay cả giải thích anh cũng chẳng buồn làm, em ở sân thể thao đợi anh cả buổi, còn anh chăm sóc người khác trong phòng y tế. Điều này có công bằng với em không? "

"..." Vẻ mặt Đường Thiệu hơi méo mó, nhưng người lớn không thể khóc nữa, chỉ cảm thấy thái độ cùng vẻ mặt của cô giải thích tất cả, coi như lời giải thích của anh đều vô dụng.

"Anh cũng đâu phạm phải lỗi gì nghiêm trọng đâu, phải không? Em đừng quấy nữa, chỉ tạm thời không quan tâm anh thôi, em có thể xem biểu hiện của anh, đợi khi nào em tha thứ chúng ta lại..."

"Đường Thiệu, lớp mười hai rồi thành niên rồi, năm sau em cũng trưởng thành rồi, không còn bé nữa để mà chơi mấy trò trẻ con."

Thời Niệm Ca nói xong định rời đi, Đường Thiệu vội vàng tiến đến kéo cô đi hướng khác, Thời Niệm Ca lảo đảo thiếu chút nữa đụng phải anh ta, vẻ mặt cau có nhìn anh ta: “Anh làm gì vậy? "

"Bây giờ trong giờ nghỉ trưa, anh đưa em đi ăn trưa. Vừa ăn vừa nói chuyện." Đường Thiệu nắm tay cô đi về phía bên kia cầu thang.

Thời Niệm Ca không thể thoát khỏi anh ta, hành lang cũng không nên làm ầm ĩ, mặt cô khó coi, nhỏ giọng nói: “Anh buông ra, Đường Thiệu, buông ra, nếu anh cứ thế này, em sẽ nói với ông rằng anh đang quấy rầy em, anh cũng biết rằng lý do hai chúng ta gặp nhau cũng là do bố mẹ hai bên đều hợp tác kinh doanh, chắc anh cũng không muốn xảy ra xích mích gì đúng chứ? Nếu hiểu chuyện thì hãy để em đi, sau này chúng ta đi theo con đường riêng. Bạn bè bình thường, ít nhất không có ai xấu hổ! ”

"Nhưng anh thích em! Anh không thích ai khác. Tại sao lại chia tay!" Đường Thiệu đột ngột dừng lại và quát ầm lên khi cô quay người lại, vờ như oan ức lắm

Thời Niệm Ca đột nhiên không nói nên lời.

Cô không nghĩ mình sai, nhưng anh ta làm như vậy có thể xoa dịu bầu không khí ư?

Đúng lúc này, một bóng người đột nhiên bước lên cầu thang bên cạnh anh, dáng người cao dong dỏng, tuấn tú, đồng phục học sinh đã cởi ra, mặc áo phông trắng, trêи tay cầm một chai nước khoáng.

Đột nhiên nhìn thấy Tần Tư Đình đang đi lên cầu thang bên này, Thời Niệm Ca chỉ cảm thấy vô cùng đau đầu.

Hành lang này có hai cầu thang, bên phải có nhiều người, bên trái yên tĩnh hơn. Tần Tư Đình thường lặng lẽ đi bên kia, nhưng không ngờ đụng phải anh ở đây, hơn nữa trước và sau khi anh ra khỏi lớp chưa được hai mươi phút.

Vốn đã chia tay, đột nhiên thầm yêu một nam thần, thầm muốn đối tốt với người khác, chỉ cần Tần Tư Đình không có biểu hiện bài xích, cô nhất định có thể nói rằng mình thích anh, cho dù anh có quan tâm hay không, nhưng phải rõ ràng. Kết quả, anh đột nhiên nhìn thấy cô và bạn trai cũ quấn quít ở đây, không biết sẽ để lại ấn tượng gì trong lòng anh.

Trước đây, Thời Niệm Ca là một người rất vô tư, không bao giờ quan tâm đến ánh mắt của người khác hay những cuộc bàn tán riêng tư, đây là lần đầu tiên cô sợ mình sẽ bị người khác tô vẽ thành điều gì đó lạ lùng.

Cô lại vội vàng rút tay ra, Đường Thiệu cũng nhìn thấy Tần Tư Đình, rõ ràng là khi đứng cùng nhau, cả hai đều có chiều cao hơn tám một chút, đều có gia cảnh tốt, nhưng anh ta theo bản năng nhìn thấy Tần Tư Đình thì hơi chột dạ, chắc là do ám ảnh bị anh trừ điểm học kỳ trước.

Đường Thiệu không dám kéo tay Thời Niệm Ca nữa, anh chỉ nhìn cô, cầu xin cô đi ăn với anh, cho anh cơ hội giải thích và bày tỏ.

Bây giờ tâm tình Thời Niệm Ca không tốt, dù sao cảnh vừa rồi cũng không muốn ai thấy, khi nhìn thấy Tần Tư Đình đi ngang qua, không khỏi xấu hổ gọi anh, vốn muốn anh giúp mình đuổi Đường Thiệu đi, rốt cuộc Tần Thần vẫn có tiếng nói trong khối 12. Kết quả là anh từ chối không cho cô cơ hội nói chuyện, hiện tại cô tránh không được, chỉ có thể chờ anh đi thật xa, sau đó nói cho Đường Thiệu biết tường tận.

Người con trai cao gầy vừa đi vừa lướt qua, trêи người vẫn còn phảng phất mùi bạc hà, Đường Thiệu nhìn Tần Tư Đình bằng ánh mắt đề phòng, thấy anh ta đã đi vài bước quay lưng lại, nhìn Thời Niệm Ca nói: "Muốn ăn gì? Đã tới giờ này rồi, cũng đói rồi phải không? Mỗi ngày đều phải ăn cơm đúng giờ, nhịn một bữa là đau bụng ngay. Đừng giận anh, đi ăn cơm trước đi?"

“Đau dạ dày còn thoải mái hơn buồn nôn.” Lúc này Thời Niệm Ca không có tâm tình để đối phó với anh, nhưng quả thực cô cũng lo cô sẽ bị đau dạ dày, rút điện thoại nhờ Triệu Tiểu Thanh mua đồ ăn giúp mình

Đột nhiên, một giọng nói lạnh lùng từ phía sau truyền đến: "Không phải nói còn câu cuối của bài vật lý không làm được ư? Lại đây."

Giọng nói đó là của Tần Tư Đình, vẫn lạnh lùng thờ ơ, nhưng đột nhiên một câu như vậy truyền ra không khí mỏng, Thời Niệm Ca nhất thời không phản ứng kịp, lời này vừa nói ra, liền thấy Đường Thiệu sững sờ, cô quay mắt lại và thấy Tần Tư Đình đang đứng đó, nhìn cô với ánh mắt lãnh đạm.

Thời Niệm Ca phản ứng ngay lập tức, vội vàng đi về phía anh, để lại bạn học há hốc miệng, anh ta ngạc nhiên đến không nói nên lời.

Cô bước tới đứng bên cạnh Tần Tư Đình, cô không tin anh sẽ giúp mình, Tần Tư Đình chỉ liếc cô một cái, ánh mắt cay độc nhìn về phía Đường Thiệu rồi đi thẳng vào lớp. Khi anh rời đi, Thời Niệm Ca nhanh chóng ngoan ngoãn đi theo.