Kiếm Động Cửu Thiên

Chương 976: Giương thương múa kiếm!



Thời điểm nhìn thấy Hồng Nguyệt, chính là những cường giả cấp Hắc Động kia cũng không kìm nổi mà lộ ra một chút vẻ kinh diễm, nhưng Hắc Động Vương dù sao cũng là Hắc Động Vương, không có nghị lực lớn, quyết đoán lớn, lập tức liền thu vẻ ái mộ trong ánh mắt lại.

Sau đó, vẻ mặt của bọn họ liền nghiêm nghị.

Nhìn không thấu!

Bọn họ hoàn toàn nhìn không thấu Hồng Nguyệt, ngay cả đối phương là võ giả hay không cũng không nhìn ra được!

Có thể làm cho phát ra loại cảm giác này, vậy chỉ có hai loại khả năng: thứ nhất, tu vi của đối phương trên xa bọn họ, thư hai, tu vi đối phương xấp xỉ cùng bọn họ, nhưng cố ý che giấu.

Bọn họ đương nhiên sẽ không tin tưởng là khả năng đầu tiên, tu vi "hơn xa" bọn họ cũng quá khoa trương! Như vậy chỉ có thể là khả năng thứ hai.

Nhất là mấy vị Hắc Động Vương của Đại Tần Quốc, bọn họ sớm "biết" ở sau lưng Chu Hằng có người, nhưng bởi vì luôn luôn không có nhìn thấy người đó, liền vĩnh viễn chỉ có thể là đoán, cho đến hiện tại rốt cục nhìn thấy người mới xem như xác nhận.

- Ha ha ha ha, nguyên lai Hồng Nguyệt cô nương chính là người chúng ta luôn luôn phỏng đoán, mời!

Ma Long Đại Đế cao giọng cười to, làm động tác mời, thỉnh mời Hồng Nguyệt ngồi vào vị trí.

Hồng Nguyệt biểu tình bình thản, tay áo vung lên, bước liên tục khu vực thứ nhất của tiệc rượu, gần như có thể nói là ngoảnh mặt làm ngơ đối với tám vị Hắc Động Vương.

Thái độ như vậy nếu là đặt ở trên người người khác, cho dù là một vị Hắc Động Vương khác cũng sẽ có vẻ cao ngạo quá mức, nhưng hiện tại biểu hiện của Hồng Nguyệt lại là vừa đúng, Nữ thần nha, đương nhiên phải có phong phạm của Nữ thần!

Đương nhiên chỉ có Chu Hằng biết, Hồng Nguyệt chẳng những là bởi vì dung mạo tuyệt thế, hơn nữa bản thân nàng là cường giả Hỗn Độn Cảnh, chính là vài Hắc Động Vương nào có tư cách để cho nàng nghiêm mặt đối đãi.

Đám người Ma Long Đại Đế nhao nhao đi theo Hồng Nguyệt, giống như nàng không phải khách nhân mà là chủ tử của bọn họ, không ngờ đều là đi ở phía sau nàng.

Cho đến khi những đại nhân vật này đi xa, mọi người mới rốt cục nhẹ nhàng thở ra.

Uy áp của cường giả cấp Hắc Động thật sự quá kinh khủng!

Đỗ Vân Đào toàn thân mồ hôi lạnh như mưa, chỉ cảm thấy xương cốt toàn thân cũng muốn rời ra, sau khi được nới lỏng, hai chân mềm nhũn, đặt mông ngồi trên mặt đất.

Mọi người thấy thế, đều là lộ ra một chút biểu tình vui sướng khi người gặp họa.

Tên đần độn này, lại dám kêu gào trước mặt cường giả cấp Hắc Động, lá gan đủ mập a!

Chu Hằng quả nhiên không có nói sai, có ít người chỉ có thể để tình cảm ở trong lòng!

Thích cường giả cấp Hắc Động?

Chuyện này nói ra không phải bị người ta chê cười sao!

Hơn nữa Đỗ Vân Đào lại biểu diễn trò hề trước mặt cường giả cấp Hắc Động người ta, cũng may mắn tính tình của Hồng Nguyệt tốt, nếu không đã dùng một bàn tay đập chết Đỗ Vân Đào. Đỗ Thuần trái lại còn phải cảm kích Hồng Nguyệt giết thật là hay, thanh lý môn hộ cho Đỗ gia!

Tính tình Hồng Nguyệt tốt sao?

Hiển nhiên là không phải! Chỉ là đến cấp bậc như nàng rồi, chính là cường giả cấp Hắc Động ở trong mắt nàng cũng như không khí, bất kể nói cái gì làm cái gì cũng không thể dẫn tới sự chú ý của nàng, xem không thuận mắt trực tiếp dùng một bàn tay đập chết là được rồi.

Đỗ Vân Đào tràn đầy may mắn sống sót sau tai nạn, hiện tại hắn tự nhiên là hận chết Vũ Văn Hóa. Nhưng chuyện trọng yếu trước mắt cũng không phải tính toán với Vũ Văn Hóa, mà là bù đắp quan hệ cùng Chu Hằng!

Dù sao, Chu Hằng quan hệ rất thân mật với vị đại nhân vật kia a, vạn nhất sau khi trở về hắn nói linh tinh, Đỗ gia cũng có thể bởi vậy mà bị huỷ diệt!

Dưới tình huống bình thường, Hắc Động Vương của Hạo Nguyệt Quốc tự nhiên sẽ đứng ra nói chuyện, nhưng ai bảo lần này là Đỗ Vân Đào tự tìm cái chết? Coi mặt mũi của cường giả cấp Hắc Động là cái gì?

Nếu Hồng Nguyệt thật sự giết tới cửa. Cam đoan Hắc Động Vương của Hạo Nguyệt Quốc ngay cả cái rắm cũng sẽ không phóng ra được một cái!

- Chu huynh, vừa rồi có nhiều đắc tội, xin đại nhân đại lượng, bỏ qua cho tiểu đệ một lần!

Đỗ Vân Đào ăn nói khép nép.

Chu Hằng tươi cười, vỗ vỗ bờ vai của hắn, nói:

- Ta đã quên!

Hắn cũng không phải là người tính toán chi li, nhưng cũng không có hứng thú kết làm hữu nghị với Đỗ Vân Đào. Lúc này đi nhanh đi, bước vào khu vực thứ ba.

Mọi người thấy bóng lưng Chu Hằng, trong lòng đều là khó nén vẻ hâm mộ.

Tuy rằng có bối cảnh cấp Hắc Động rất ngạc nhiên, nhưng cũng không phải chỉ mình hắn độc nhất vô nhị, giống Đại Tần Quốc còn có năm vị Hắc Động Vương, bọn họ đều là có hậu nhân. Nhưng nói rằng có được một vị Hắc Động Vương làm vợ . . . Này, liền chỉ có Chu Hằng có hồng phúc như vậy!

Hồng Nguyệt đã chính mồm thừa nhận Chu Hằng là vị hôn phu của nàng!

Lúc này mọi người mới nghĩ đến, nếu Hồng Nguyệt là cường giả cấp Hắc Động, tại sao phải chạy tới Thiên Cơ Viện?

Ahhh, chẳng lẽ là vì Chu Hằng?

Tiểu tử này thật sự là muốn cho người ta hâm mộ chết a!

Không ngờ có thể để một vị Hắc Động Vương làm chuyện như vậy vì hắn!

Sau khi Chu Hằng tiến vào khu vực thứ ba, liền phát hiện những thái tử gia như Liễu Thi Thi, Liễu Duẫn Nhi, Liễu Định Huy, Triệu Hà Khải đã sớm ngồi đó, bọn họ dường như ỷ vào thân phận mình, cũng không có chạy ra bên ngoài xem giống những người khác, nhưng cũng không phải là cố ý bỏ qua một màn bảy đại Hắc Động Vương nghênh đón Hồng Nguyệt.

- Chu Hằng!

Nhìn thấy Chu Hằng đi tới, Liễu Duẫn Nhi lập tức reo hò, nghênh đón Chu Hằng. Công chúa không lớn không nhỏ này thật đúng là có chút mơ hồ, không ngờ biểu hiện nhiệt tình như vậy trước mặt mọi người, cũng không chú ý sắc mặt mặt người trong nháy mắt đã xanh mét.

Người đó dĩ nhiên là Lâm Hiến Dương, một tháng qua, vết thương của hắn cũng đã tốt hơn, lại khôi phục vẻ anh tuấn trước kia, chỉ là hiện tại mặt mũi rất khó coi, hận không thể nhào tới cắn Chu Hằng hai cái.

Những người khác đều là mặt chứa ý cười, bọn họ tuy rằng đều là quan lại tương lai của Đại Tần Quốc, nhưng quan hệ với nhau lại chưa nói tới sự hòa thuận, ngược lại lại là tràn đầy cạnh tranh.

- Thất công chúa, xin ngươi tự trọng!

Lâm Hiến Dương lạnh giọng nói.

Chuyện nam nhân không thể nhịn nhất, chính là đội mũ xanh trên đầu!

Liễu Duẫn Nhi lại không hề có giác ngộ, quay đầu làm cái mặt quỷ, le lưỡi với Lâm Hiến Dương, sau đó cười dịu dàng nhìn về phía Chu Hằng, nói:

- Có mang điểm tâm cho bổn cung hay không?

- Nơi này còn chưa đủ để ngươi ăn?

Chu Hằng cũng cười.

- Không ngon, không thể ăn!

Liễu Duẫn Nhi lắc đầu liên tục, vươn tay kéo Chu Hằng, nói:

- Đi theo ta, bổn cung dẫn ngươi đi ăn vụng điểm tâm ngọt!

Đường đường là Công chúa còn cần ăn vụng sao? Có thể thấy được nha đầu kia vẫn luôn không phải là thục nữ gì!

- Đủ chưa?

Lâm Hiến Dương đứng lên, hàn mang mãnh liệt trong ánh mắt.

- Đại tinh tinh, ngươi thật đúng là đáng ghét đấy!

Liễu Duẫn Nhi căm ghét nói, nhưng nghĩ nghĩ, lại là dương dương đắc ý nở nụ cười:

- Tuy nhiên, qua đêm nay ngươi sẽ không phải là vị hôn phu của bổn cung, ha ha ha ha!

Da mặt Chu Hằng không khỏi kéo ra, chữ bát còn không có nhếch lên a, làm sao ngươi khoác lác như vậy? Hơn nữa, đây cũng là chuyện cơ mật a, hiện tại đã tuyên dương bốn phía, nếu để cho Đại Đế Đại Đế mất thể diện, sẽ cho phép hắn hứa hôn sao?

Ngu như heo a!

Hắn nhìn xuống thân thể thon thả của Liễu Duẫn Nhi, tuy rằng vẫn chưa có hoàn toàn nẩy nở, nhưng đã không thấp hơn bao nhiêu so với nữ nhân trưởng thành bình thường, có thể suy ra ngày sau tất nhiên là tiểu mỹ nhân thướt tha, không có chút quan hệ nào với heo mẹ.

- Làm càn!

Trước mắt bao người, Lâm Hiến Dương tuyệt đối không thể bị mất mặt như vậy, hắn nhanh chóng đi tới gần Liễu Duẫn Nhi, sắc mặt tái xanh tới mức có thể chảy ra nước.

Chu Hằng kéo Liễu Duẫn Nhi ra phía sau, nghênh đón Lâm Hiến Dương.

- Tránh ra!

Lâm Hiến Dương lạnh giọng nói.

- Dựa vào cái gì?

Chu Hằng không khách khí chút nào, hắn không có một chút xíu cảm tình đối với Lâm Hiến Dương, lúc trước thời điểm ở cuộc so tài săn bắn, rõ ràng đã nói là chiến một trận công bình, lại lật lọng, bộc phát ra lực lượng 900 Thiên Hà.

Không chỉ như thế, hắn còn cắn ngược lại một cái, nói Chu Hằng gian dối!

Chu Hằng ghét nhất chính là bị oan uổng, cũng ghét nhất bị loại tiểu nhân này nói xấu!

Hiện tại mặc kệ có liên quan tới Liễu Duẫn Nhi hay không, hắn cũng phải giẫm lên Lâm Hiến Dương, khiến cho hắn vĩnh viễn không ngốc đầu lên được.

Lâm Hiến Dương nhìn chằm chằm Chu Hằng, qua một hồi lâu, hắn mới lạnh lùng nói:

- Đợi lát nữa chiến một trận trên lôi đài, ta sẽ đả bại ngươi trước mặt mọi người, rửa sạch thù hận lúc trước!

- Đầu óc ngươi hồ đồ sao?

Chu Hằng nói, tên này không phải sớm đã bị đào thải ư, còn lên lôi đài đánh cùng hắn thế nào?

- Ếch ngồi đáy giếng!

Lâm Hiến Dương lại không trả lời Chu Hằng, chỉ ném cho hắn một ánh mắt khinh miệt.

Kháo, nhất định là lợi dụng quyền thế của lão tử hắn, lấy lại danh sách dự thi cho hắn! Chuyện này có gì đáng để kiêu ngạo, rõ ràng là đi cửa sau nên khiêm tốn một chút, không muốn cho người của toàn thế giới đều biết!

- Ha ha ha! Nếu đến lúc đó ngươi có thể đứng trước mặt ta, ta liền đánh bại ngươi một lần nữa!

Chu Hằng càng kiêu ngạo hơn.

Trong mắt Lâm Hiến Dương như phun ra lửa, trong cuộc so tài săn bắn tuy rằng hắn bại bởi Chu Hằng, nhưng hắn cũng không cho rằng đây là vì tài nghệ của hắn không bằng, mà là bởi vì Chu Hằng dùng "cấm khí"!

Nếu không chính là một Thiên Hà Vương tại sao có thể thúc giục uy năng của Bảo khí ra uy năng của chuẩn Tuệ Tinh Cảnh?

Nhưng hiện tại bất đồng, trước khi lên lôi đài phải kiểm tra vũ khí muốn dùng, đến lúc đó nếu xuất ra vũ khí chưa được kiểm tra chẳng khác nào là tự động nhận thua!

Hắn không sợ Chu Hằng "chơi xấu" nữa!

- Chỉ sợ là ngươi không có tư cách đứng ở trước mặt của ta!

Lâm Hiến Dương không cam lòng yếu thế, nói.

- Ta đây sẽ chờ khiêu chiến của ngươi!

Chu Hằng lôi kéo Liễu Duẫn Nhi ngồi xuống một bàn trống không.

Đáng giận!

Trong mắt Lâm Hiến Dương phóng hỏa, vị hôn thê của mình không ngờ bồi tiếp nam nhân khác, hơn nữa chuyện trò vui vẻ, không chút tự trọng nào!

Nhịn! Nhịn!

Hắn biết Liễu Duẫn Nhi vẫn muốn khước từ hôn sự này, mà hắn tuyệt đối sẽ không cho phép!

Nghĩ đến dùng phương thức như vậy liền có thể làm cho mình xấu hổ để chủ động đi từ hôn sao?

Nghĩ thật tốt a!

Chỉ cần cưới người vào nhà, hắn sẽ hảo hảo dạy dỗ vị Công chúa tâm cao khí ngạo này! Mà ngày cưới . . . Cũng rất nhanh! Chỉ cần hắn đoạt được quán quân của cuộc so tài lần này, liền nhân cơ hội đưa ra yêu cầu mau chóng thành hôn với Ma Long Đại Đế!

Hắn và Liễu Duẫn Nhi vốn là có hôn ước, tin tưởng Ma Long Đại Đế sẽ tán thưởng tình ý của hắn, đáp ứng mau chóng gả Liễu Duẫn Nhi.

- Duẫn nhi, Chu Hằng, các ngươi không ngại để ta ngồi đây chứ?

Liễu Thi Thi cũng lại giúp vui, miệng hỏi không ngại, nhưng thân thể nóng hừng hực cũng đã ngồi xuống.

Tuy nhiên, nàng cũng không đi một mình, bên cạnh còn có một người trẻ tuổi khôi ngô bồi tiếp, thật sự là lưng hùm vai gấu, lông trên thân nhiều tới dọa người, ngay cả mu bàn tay cũng có lông đen vừa dài vừa thô mọc ra, quả thực chính là một con gấu hình người.

Người này hiển nhiên là là vị hôn phu của nàng, hoàng tử có huyết mạch Hắc Kim Hùng!