Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 250: Huyết hòe treo đầu



Dịch giả: Tang Diệp

"Có. Mấy ngày gần đây có thể tôi sẽ phải tới nơi này nhiều hơn, mong mọi người có thể đảm bảo sự an toàn." 

Mã Thừa im lặng thừa nhận, trong đầu tính toán hỗ trợ.

"Đại ân các vị không lời nào có thể cảm tạ hết được. Tôi cũng không nói thêm, khi các vị cần gì cứ việc gọi điện trực tiếp cho tôi." Mã Thừa đứng lên, nhìn chằm chằm vào Diệp Thiếu Dương một hồi rồi cười nói: 

"Cậu thật sự có mị lực, trách không được..." 

"Trách không được cái gì?" Diệp Thiếu Dương hỏi.

Mã Thừa khoác một tay lên vai hắn nói: "Cậu có đại ân với tôi. Nếu tương lai chúng ta trở thành tình địch, tôi hứa sẽ cạnh tranh sòng phẳng, không chơi xấu với cậu." 

Tình địch? Chẳng lẽ tên này đã hiểu lầm gì? Diệp Thiếu Dương muốn giải thích, nhưng Mã Thừa đã rời khỏi vườn hoa.

"Tên này thật không thể hiểu thấu!" Diệp Thiếu Dương im lặng lắc đầu.

"Đa tạ tiểu sư đệ, chúng ta lại phát tài rồi!" Lão Quách cười đến mức như trẻ con được cho ăn kẹo "Vẫn là theo chân sư đệ kiếm được tiền. Sau này thành công huynh sẽ trích cho đệ hai thành!"

"Huynh cứ còn sống đi ra khỏi nơi này rồi nói sau". 

Diệp Thiếu Dương trợn mắt, ngồi dưới đất lấy ra quyển sổ ghi chép nhỏ trước đó đưa cho lão Quách xem. Vừa nhìn toàn bộ vườn hoa anh đào vừa nói: "Trước đó đệ nói nơi này không có vật còn sống, bởi vì toàn bộ không gian đều bị trận pháp phong ấn, trận pháp này rất phức tạp. Không chỉ đơn giản là cửu hào (1) củng nguyệt, cửu tinh liên hoàn, mà còn vận hành theo đế tinh. Tất cả đều được tập trung tại cái giếng nước này." 

Lão Quách xem bản vẽ của hắn một hồi, vẻ mặt dần dần ngưng trọng rồi nói: "Đế tinh ở bên trong, tướng tinh ở bên ngoài. Tướng tinh đâu? Để huynh xem. 

"Đệ đã tính toán qua là cách nơi này 38 dặm có một phụ trận, tướng tinh đang ở đó." Diệp Thiếu Dương nói: "Quỷ hộ pháp thứ năm là nơi đó. Mà nơi này chính là nơi Thất bà bà ngụ. Tướng tinh, đế tinh hô ứng lẫn nhau, trận pháp tương thông, quỷ thần khó lường!" 

Tiểu Mã bất mãn: "Các người nói gì mà một câu tôi cũng không hiểu." 

"Giải thích sau, để tôi trước vào xem." Diệp Thiếu Dương đi tới bên cạnh giếng nước, lấy ra hồng tuyến và Chuông Kinh Hồn.

Tiểu Mã cùng lão Quách đều lập tức tỏ vẻ luống cuống. Lão Quách nói: "Nguy hiểm đó tiểu sư đệ. Hiện tại có thể xác định rằng Thất bà bà đã bị trấn yểm dưới Ngũ Hành trận. Đệ xuống dưới đó chính là một hồi quyết đấu kịch liệt, một mình đệ được không?" 

"Bằng không thì huynh xuống cùng với đệ?" 

"Huynh không được." Lão Quách lùi về phía sau vài bước "Huynh già khọm rồi, xuống chỉ làm vướng chân tay đệ. Hay đệ cứ một mình xuống dưới, ta sẽ ở đây canh chừng cho!" 

Diệp Thiếu Dương im lặng, không ngờ y sợ chết đến mức này.

"Tôi xuống dưới xem, đánh không lại thì bỏ chạy. Hai người ở đây chờ nhé." Diệp Thiếu Dương nói xong bèn ngậm Xích Luyện đan trong miệng, kích phát cương khí rồi nhảy xuống giếng.

"Thiên cân chi lực, vạn vật nhất tuân, ngũ hà tứ hải, tị thủy như phong! Cấp cấp như luật lệnh!" (2) 

Diệp Thiếu Dương niệm xong Tị Thủy chú bức cho dòng nước cách xa mình khoảng ba thước, nhưng vẫn cảm thấy cái rét ngấm đến tận xương tủy.

Trong lòng không khỏi hoảng sợ. Vẻn vẹn ba năm mà cửu hào đã hấp thụ âm khí đến mức này, cảm thấy may mắn vì đã không để lão Quách xuống cùng. Bằng không ba điểm mệnh đăng sẽ bị dập tắt ngay lập tức, âm khí nhập thể.

Lặn một hơi 20m mới xuống tới đáy nước.

Diệp Thiếu Dương nhìn quanh thấy mặt phía bắc có núi lớn, nước từ đó chảy ra. Trong đầu phỏng đoán đây là một hồ nước được hình thành tự nhiên dưới mặt nước, vừa đúng một trong bốn nơi đuôi rồng được điểm. Trong phong thuỷ gọi là "Long Tuyền Vô Căn Thủy". Nơi này là một cái long mạch.

Hướng phía nam thì giống như được bóng cây ngả xuống. Vì vậy cứ mỗi bước đi thì âm khí lại mạnh thêm một phần, Diệp Thiếu Dương thấy hoảng sợ, dù pháp lực hắn cao cường nhưng cũng cảm thấy khó kháng cự.

Diệp Thiếu Dương tranh thủ thời gian lấy tiền điêu mẫu, vừa kẹp vào hai tay vừa đọc chú ngữ. Đồng tiền lập tức tỏa ra ánh sáng tím, làm âm khí trong nước tiêu tán. Trước khi âm khí lại tụ lại Diệp Thiếu Dương rất nhanh chạy tới nơi bóng cây che phủ

Ngẩng đầu nhìn lại, lập tức khiếp sợ. Cái thân cây này đỏ như máu! 

Diệp Thiếu Dương đánh giá vài lần, phát hiện lá của cây này giống hệt lá hòe. Là một gốc huyết hòe âm sinh! 

Loại cây này nhân gian không có mà nó đến từ Quỷ Vực, cùng cây hòe ở dương gian giống nhau rằng trời sinh có thể tụ âm khí. Chỉ khác nhau chính là cây hòe dương gian thiên về tính Thổ trong ngũ hành, tập trung âm khí từ trong đất. Mà từ tên gọi là huyết hòe thì cũng biết nó thuộc thủy (3), cho nên nó sinh ra ở trong nước, thông qua nước tập trung âm khí.

Trong giây lát, Diệp Thiếu Dương đã hiểu ra toàn bộ: Vườn anh đào dựa vào xương người cùng máu gia súc tạo ra oán khí, đều được đưa đến nơi này qua cửu hào. Cửu Tinh củng nguyệt, cái cây này chính là "Nguyệt"! 

Cho nên động phủ của Thất bà bà nhất định ở trong cây hòe này! 

Diệp Thiếu Dương vừa nghĩ tới đây, tán cây huyết hòe đột nhiên rung động một hồi. Tán cây cực lớn dần tách ra làm hai để lộ một hình ảnh khùng khiếp trước mặt Diệp Thiếu Dương. Vô số đầu người buộc chằng chịt trên cây các cành cây, trên mỗi nhánh cây đều có đầu nam, nữ, già, trẻ.

Thân phận tất cả cũng đều không giống nhau. Có đầu quấn khăn vuông người đọc sách, có người đầu đội mũ quan, có đầu trọc của hòa thượng. Có cái đầu bị lột mất da đầu móc lên đầu cành, nhiều nhất vẫn là đầu của những dân chúng bình thường. Đột nhiên, Diệp Thiếu Dương thấy một cái đầu vấn tóc kiểu đạo sĩ, tại chính giữa ấn đường điểm ba điểm biểu thị hắn là một chân nhân...

Tán cây từng chút một mở rộng thì càng nhiều đầu người xuất hiện, mỗi một cái đều không giống nhau. Nhưng tất cả đều thể hiện vẻ thống khổ: Có thất khiếu(4) chảy máu, có mặt mũi thối nát, có giòi bọ trong hốc mắt bò qua bò lại, có trên mặt thịt mất một mảng...

Diệp Thiếu Dương biết rõ những điều này đều là ảo giác, nhưng những đầu người được treo trên cây đều là chết dưới cây hòe này, trong đó có cả những người mặc cổ trang chứng tỏ nó đã sống rất lâu. Hơn nữa cây huyết hòe này có tu vi rất cao, đến cả chân nhân cũng bị giết chết...

Thời điểm hình ảnh được triển khai hết, Diệp Thiếu Dương như thấy được một bộ địa ngục đồ bi thảm đến cực điểm. Trong tai nghe thấy từng tiếng kêu than, rên rỉ thảm thiết.

Dù Diệp Thiếu Dương có tố chất tâm lý cực kỳ mạnh nhưng ở trong hoàn cảnh như vậy cũng cảm giác được áp lực tinh thần rất lớn, gần như sụp đổ. Trán toát mồ hôi, trong lòng đang run rẩy.

Khi này lại cảm giác vai trái có điều khác lạ, Diệp Thiếu Dương đột nhiên quay đầu thấy một bàn tay đặt trên vai mình. Ở trên vai là một cái đầu xõa tóc đang nhìn hắn, khuôn mặt trắng nõn trơn bóng mà trên mặt chỉ có miệng đang há ra cực lớn, lộ ra hai hàng răng nhọn màu đen đang cắn xuống cổ hắn.

(1): Đoạn này nhắc tới bố cục phong thủy chín cái hào nước tập trung, bạn nào có đọc Ma Thổi Đèn sẽ rõ hơn

(2): Lực tựa ngàn cân vạn vật không thể không phục, 5 sông 4 bể, tránh nước như gió. Lập tức tuân lệnh.

(3) Huyết là máu – thuộc thủy. Người ta hay gọi huyết thủy đó.

(4) Thất khiếu: 7 vị trí trên mặt gồm 2 tai, 2 mắt, 2 mũi và miệng