Ngận Thuần Ngận Ái Muội

Chương 96: Hiểu lầm



Vậy sao bạn lại biết chuyện này?" Trần Mộng Nghiên lạnh lùng hỏi.

"
Cái này." Vương Chí Đào sửng sốt, không nghĩ đến ở tình huống này mà Trần Mộng Nghiên còn có thể giữ được tỉnh táo. Hắn còn tưởng rằng Trần Mộng Nghiên nhnaj được sẽ giận dữ. Nhưng Vương Chí Đào tốt xấu cũng là một kẻ đầy mưu mô, suy nghĩ rất nhanh, nói: "Người kia tuổi không lớn lắm. Bố mình không tiện ra mặt, vừa lúc bố mình cũng muốn mình rèn luyện một chút, nên đã phái mình tiếp xúc với người kia. Mình cũng không có ý gì khác, chỉ muốn nhắc bạn. Dương Minh không phải người tốt."

Trần Mộng Nghiên nhìn bức ảnh trong tay, trong lòng dâng lên rất nhiều cảm xúc. Thật là Dương Minh sao. Trên người chỉ quấn một chiếc khăn tắm, vẻ mặt dâm đãng bị hai người cảnh sát mang từ trong khách sạn ra đó sao.

Cho dù Trần Mộng Nghiên chưa tiếp xúc mấy điều này, nhưng nàng cũng có thể đoán được ra. Cả người không mặc quần áo, bị cảnh sát mang đi là có chuyện gì.

Trần Mộng Nghiên rất đau lòng. Nàng lần đầu tiên có cảm giác bị người mình yêu phản bội. Cảm giác này giống như trái tim bị người bóp nát, bất lực, bàng hoàng, không biết làm sao.

Chuyện này cũng thật trùng hợp, thời gian của bức ảnh đã bị Vương Chí Đào dùng máy tính đổi lại, đổi thành thời gian gần đây. Hắn sợ có người sẽ đem bức ảnh này liên hệ với chuyện lần trước. Dù sao cẩn thận khiến cho thuyền ngàn năm không lật. Nhưng hắn thông minh quá lại thành phản thông minh. Mặc dù tạm thời gạt được Trần Mộng Nghiên. Nhưng bởi vì chuyện này đã khiến cho hắn gặp không ít phiền phức.

Thời gian chụp ảnh, chính là một tuần sau khi xem phim, cảnh tượng lúc đó lập tức hiện lên trong đầu Trần Mộng Nghiên.

"
Mộng Nghiên, tối ngày mai nhà mình không có ai, bạn tới nhà mình phụ đạo mình học được không?" Dương Minh rất dâm đãng vô sỉ nói.

"
Hừ, phụ đạo ở trường cũng được chứ sao? Tại sao muốn đến nhà cậu?" Trần Mộng Nghiên đương nhiên hiểu rõ trong lòng Dương Minh muốn gì. Thật hối hận lúc đó mình nhất thời mềm lòng nên mới làm cho Dương Minh có cơ hội được voi đòi tiên.

"
Hắc hắc, cái này. sau khi học xong, hai ta có thể làm một ít chuyện mà những đôi yêu nhau thích làm" Dương Minh thấy mình bị nói xuyên, cũng không giấu diếm nữa.

"
Mình không thích làm, muốn thì cậu tự làm đi" Trần Mộng Nghiên bĩu môi: "Chịu khó học tập, đừng có suốt ngày suy nghĩ lung tung"

"
Nhưng nam sinh đôi khi muốn phát tiết một chút. Mộng Nghiên, nếu bạn không giúp mình, mình tìm người khác?" Dương Minh cố ý nói như vậy.

"
Ai thèm, cậu muốn thì tự đi mà tìm" Trần Mộng Nghiên không thèm để ý đến lời lẽ uy hiếp của Dương Minh.

Chẳng lẽ vì mình không đồng ý yêu cầu của cậu ấy, mà cậu ấy đi tìm gái sao? Trần Mộng Nghiên thật sự không thể nào chấp nhận được sự thật này. Thậm chí bắt đầu hoài nghi tình cảm mà Dương Minh dành cho mình. Cậu ấy tiếp cận mình, có phải cũng vì thỏa mãn bản thân không?

Một cảm giác tức giận, bị lừa gạt làm cho mắt Trần Mộng Nghiên ngân ngấn nước. Không để ý đến Vương Chí Đào đang đứng bên cạnh, Trần Mộng Nghiên lảo đảo đi vào phòng học, trước mặt trở nên mơ hồ.

Mẹ kiếp. Dương Minh, mày không đơn giản đó. Không ngờ có thể làm Trần Mộng Nghiên đau lòng vì mày. Vương Chí Đào rất khó chịu, thầm mắng trong lòng. Nhưng lần này mày xong đời rồi. Hắc hắc, mày không phải có thành tích học tốt hơn tao sao? Tốt được cái mẹ gì. Xem mày còn có tâm trạng đi thi đại học nữa không. Chỉ cần mày không đỗ đại học thì làm sao cạnh tranh được với tao.

Trần Mộng Nghiên dù thế nào cũng không thể nào yêu một người không có nghề nghiệp. Cho dù Trần Mộng Nghiên đồng ý, người nhà cô ấy cũng sẽ phản đối. Như vậy mình có thể thừa dịp.

Vương Chí Đào làm như vậy thực ra là đang đánh cuộc. Hắn đánh cuộc Trần Mộng Nghiên sẽ không nói chuyện này cho Dương Minh. Tính cách của Trần Mộng Nghiên không cho phép nàng làm như vậy. Nàng là người luôn giấu kín mọi tâm sự trong lòng. Cho nên Vương Chí Đào cảm thấy Trần Mộng Nghiên sẽ không bởi vì bức ảnh này mà hỏi Dương Minh.

Đương nhiên. ít nhất tạm thời sẽ không. Chờ đến khi Trần Mộng Nghiên khôi phục lý trí thì kỳ thi cũng đã xong. Khi đó có quay lại hỏi cũng không còn tác dụng. một chiêu này của Vương Chí Đào quá âm hiểm.

Đầu tiên là làm cho Dương Minh mất cảnh giác với mình, vào lúc mấu chốt mới cho một kích trí mạng.

Thật đúng như Vương Chí Đào đoán trước, Trần Mộng Nghiên quả thật không đi hỏi Dương Minh. Nếu là chuyện khác, Trần Mộng Nghiên có lẽ sẽ không cảm thấy mất mát, và mất lý trí như bây giờ. Chuyện liên quan đến Dương Minh, Trần Mộng Nghiên đúng là người trong cuộc thường mê muội.

Chuyện này, Dương Minh là nhân vật chính lại không biết đã xảy ra chuyện gì. Bởi vì hôm nay đã là ngày cuối cùng ở trường trước khi kỳ thi đại học diễn ra. Dương Minh còn muốn ở bên cạnh Trần Mộng Nghiên một chút. Sau khi tan học, Dương Minh đi đến trước bàn Trần Mộng Nghiên: "
Mộng Nghiên, đi dạo một chút được không? "

Trần Mộng Nghiên lúc này đang gục đầu trên bàn. Nghe Dương Minh nói, từ từ ngẩng đầu lên, hai mắt đỏ hồng vì khóc nhìn hắn đầy chán ghét.

Liếc nhìn một cái, cầm cặp sách lên, không quay đầu lại đi ra khỏi phòng.

"
Mộng Nghiên, bạn sao thế?" Dương Minh rất khó hiểu, vội vàng đuổi theo.

"
Đừng đi theo tôi, tôi không biết cậu" Trần Mộng Nghiên lạnh lùng nói với Dương Minh đang đi theo sau mình.

"
Mộng Nghiên, bạn sao vậy? Mình làm bạn giận sao?" Dương Minh cảm thấy Trần Mộng Nghiên đang tức giận, có chút khó hiểu.

"
Cậu làm gì sau lưng tôi, trong lòng cậu rõ ràng nhất" Trần Mộng Nghiên khàn khàn nói: "Về sau đừng đến tìm tôi, tôi ghét cậu"

Nói xong, không đợi Dương Minh nói đã bước nhanh về phía hành lang.

Có ý gì. Không hiểu. Dương Minh không biết gì hết. Mình đã trêu chọc gì Trần Mộng Nghiên sao? Không có mà.

Nhìn về phía trước, Trần Mộng Nghiên đã sớm biến mất không còn.

Dương Minh có chút lo lắng lắc đầu. Trần Mộng Nghiên chưa bao giờ có thái độ với mình như vậy. Cho dù trước kia mình suốt ngày trốn học, nói dối cô ấy, Trần Mộng Nghiên cũng chỉ tức giận mắng mình một trận mà thôi. Sao hôm nay lại như vậy?

Khi đó Trần Mộng Nghiên là cán bộ lớp nên có trách nhiệm về việc Dương Minh hay trốn học. Nhưng bây giờ thì lại khác, quan hệ giữa nàng và Dương Minh đã sớm không phải là quan hệ bạn học bình thường.

Dương Minh đột nhiên nghĩ đến lúc trước Vương Chí Đào đã tìm Trần Mộng Nghiên. Chẳng lẽ thằng đó đã nói bậy bạ gì với Trần Mộng Nghiên? Con mẹ nó, mình tạm thời không động đến nó, nó còn dám chơi mình? Xem ra phải tìm cơ hội dạy cho mày một bài học. Dương Minh tức giận nghĩ.

Nhưng mà Vương Chí Đào đã nói gì mà Mộng Nghiên lại tin? Tình huống bây giờ rõ ràng là Mộng Nghiên tin Vương Chí Đào mà lại không tin mình. Điều này làm cho Dương Minh rất tức giận, rốt cuộc quan hệ của ai với cô ấy là gần hơn. Được rồi, không để ý đến Lão tử cũng được. Con gái không có cũng được. Dương Minh mặc dù thi thoảng cũng lừa gạt Trần Mộng Nghiên. Nhưng hắn nghĩ đến Trần Mộng Nghiên không ngờ lại không tin hắn. Như vậy trong lòng Trần Mộng Nghiên căn bản không tin hắn, không cần hắn.

Dương Minh đáng thương đã hiểu lầm Trần Mộng Nghiên, sao nàng lại không cần Dương Minh chứ. Bởi vì nàng quá quan tâm Dương Minh, nên mới có thái độ khác xa so với bình thường này. Không phải có câu yêu càng sâu, đau càng sâu sao? Bây giờ Trần Mộng Nghiên chính là như vậy.

Yêu là như thế nào, Dương Minh lắc đầu, không ngờ bị bỏ rơi hai lần. Một lần là Tô Nhã, cô bé đó đã rời khỏi mình, trước khi chuyển trường một ngày còn lén lút đưa cho mình một bức thư, nói vĩnh viễn sẽ luôn thích mình, nhưng sau này không phải không có một tin tức nào sao?

Lúc này lại là Trần Mộng Nghiên. Buổi sáng còn ngon ngọt với mình, buổi chiều đã trở mặt, không quen biết.

Xem ra, phụ nữ nói không thể tin tưởng. Động vật dễ thay đổi.

Thích hiểu lầm thì hiểu lầm đi, Lão Tử không cần.

Vì vậy tình yêu chưa bắt đầu, giữa hai người đã có hiểu lầm, sinh ra một khoảng thời gian chia lìa. Về sau khi hai người hết hiểu lầm, Trần Mộng Nghiên lại rất hối hận. Hối hận lúc trước mình nghi ngờ Dương Minh, làm cho tình yêu rất đẹp lại phải chia sẻ với người con gái khác. Đây có phải là sự trừng phạt của ông trời đối với nàng không?

Dương Minh đang rất khó chịu từ từ đi ra khỏi trường. hắn đang tìm mục tiêu, một mục tiêu cho hắn phát tiết. Dương Minh bây giờ muốn gặp nhất chính là đám côn đồ khi dễ người già như Trương Vũ Lượng, làm hắn có thể ra tay nghĩa hiệp.

Kim Cương xui xẻo, hết lần này đến lần khác lại lựa chọn ra tay với Dương Minh vào ngày hôm nay.

"
Dương Minh, cậu đi theo tôi một chuyến" Kim Cương đã đứng chờ ở cửa trường một lúc lâu, học sinh đã sắp về hết mà còn không thấy Dương Minh đi ra, còn tưởng rằng mình để lọt lưới. Không ngờ rằng thằng này lại ra cuối cùng, điều này làm Kim Cương tức giận.

"
Xe đạp của tôi đâu?" Dương Minh đang rất bực tức, không có thời gian để ý đến hắn.

"
Xe đạp?" Kim Cương thầm nghĩ, mày giỏi, sắp chết đến nơi còn muốn xe đạp. Lát nữa tao cho mày từ biệt xe đạp.

"
Tôi lần trước đã nói, tôi không thấy xe đạp sẽ cho ông thành xe đạp. Ông cho rằng tôi nói mà không nhớ sao?" Dương Minh liếc nhìn Kim Cương một cái, khinh thường nói.

"
Được, mày được. Mày đi theo tao, tao tìm xe đạp cho mày" Kim Cương tức giận nói.