Sói Săn Mồi Audio

Chương 272: Đồ nhân diệt Thần đấu Phật (69)



……….

“Hắc hắc…..tỉnh lại rồi sao? Cô em lên đỉnh cũng dữ dội quá nhỉ……..co rút một hồi lâu mới chịu buông tha thằng em của anh đấy……..”

Giọng đàn ông làm Thừa Lâm giật thốt, ả quên là đang trong tình thế nào……vẫn là hương vị đàn ông mạnh mẽ xộc thẳng vào mũi, vần là lồng ngực rắn chắc ấy…….Thừa Lâm giận…..giận đến điên cuồng……

“Ma Tôn…….có thành quỷ thì lão nương cũng làm âm hôn bám theo ngươi, ngày đêm nguyền rủa cái chết của ngươi đau đớn và thảm hại nhất………” Thừa Lâm vẫn còn bị phong bế cơ thể nên chỉ có thể chửi đổng, nếu ánh mắt có thể giết người thì chắc hẳn Long đã chết từ sớm.

“Úi chà……..ban nãy còn lắc hông nhịp theo khi bị đ!t mà bây giờ lại mạnh miệng như vậy……….quên nói cho cưng biết cảnh tượng hấp dẫn của đôi ta đều đã được ghi hình lại………biểu cảm của cô em lúc ấy phải nói là rất xuất sắc đó……..nước dãi chảy ròng ròng như chó dại trông mới phê làm sao……..” Long thầm thì vào tai Thừa Lâm.

“Haha……Ma Tôn à Ma Tôn, đối với ta cái chó gì thanh danh có quan trọng sao……nào nào, quay nhiều vào, nếu không đủ thì gọi đến mười thằng ….. một trăm thằng chơi lão nương rồi hẵng quay…… hahahaha …..” Thừa Lâm ngửa đầu cười lớn, nụ cười bất cần đời pha thêm một chút thê lương.

“Hắc hắc…….cũng không cần phải phức tạp như thế, anh chỉ định gửi cho một người thôi………nghe nói Đinh Lệ Nhiệt – Thánh Nữ sắp đóng một bộ phim tình cảm lãng mạng……chà chà, biết đâu được cảnh của chúng ta lại trở thành tư liệu để cô ấy có một vai diễn thành công………” Long cười lớn.

Thừa Lâm gương mặt vặn vẹo đến đáng sợ, gân xanh cộm đầy trán…….nếu thước phim đó được tung ra rộng rãi thì vẫn còn cứu vãn được như ả là một nạn nhân nhưng nếu chỉ mỗi Đinh Lệ Nhiệt nhận được thì lại là khác biệt hoàn toàn……vỗn dĩ Đinh Lệ Nhiệt xem ả như là chị gái mà Thừa Lâm cũng chỉ cần mỗi thế để ở bên cạnh bảo hộ ‘người yêu’ nhưng nếu những thước phim kia lọt vào mắt Đinh Lệ Nhiệt thì tin chắc hình ảnh mà ả bao năm gìn giữ nhất định sẽ sụp đổ……cho dù là sau đó có giải thích thì chắc hẳn Đinh Lệ Nhiệt cũng sẽ bán tin bán nghi……….lí do Thừa Lâm lại cùng Ngụy Siêu – kẻ mà Đinh Lệ Nhiệt ghét nhất lúc này làm ‘chuyện đó’ và vì sao chỉ mỗi nàng nhận được thước phim ướt át kia thì cho dù mọc ra thêm chín cái miệng nữa Thừa lâm cũng không thể giải thích nỗi, chẳng lẽ ả nói là vì chị ‘yêu em’ cho nên gã mới làm như vậy……….trước một người chị đồng tình yêu mình thì Đinh Lệ Nhiệt sẽ như thế nào đây……..

“Ngươi………rốt cuộc ngươi muốn gì? Chẳng lẽ ngươi thật muốn biến ta thành một món đồ chơi?” Thừa Lâm cố gắng áp chế tức giận mà lời nói rít qua kẽ răng, ả không tin rằng sắc đẹp của mình đủ để gã có thể mạo hiểm làm nhiều chuyện đến vậy……..

“Hắc hắc………trước mắt mục đích của ta chỉ là thế mà thôi…….” Long sao có thể nói thật đây, hắn cười gằn.

“Hahaha……..Ma Tôn ngươi đừng tưởng có thể chơi đùa cái thân thể thối nát này mà có thể khống chế được lão nương…….chơi đi…….chơi nát nó đi……..” Thừa Lâm như người điên gào rú……..phải nói chấp niệm trong đầu ả do tích lũy qua năm tháng đã gần như biến thái, không giống như người bình thường có quyền sống theo giới tính của bản thân mà ả ngoài việc nịt ngực và mặc đồ nam giới ra thì còn lại đều không được mảy may thả ra cảm xúc của mình mà lúc nào cũng phải trưng ra bộ mặt lạnh tanh không cảm xúc nhằm giữ gìn hình ảnh của Đào Hoa đảo.

“Không cần phải thế……..bảy ngày phục tùng ta…….sau bảy ngày mà bé yêu không tự nguyện quỳ gối trước ta cầu xin nhục ɖu͙ƈ thì có thể thoái mái rời đi……ta mỗi khi gặp phải người Đào Hoa đảo sẽ phải rống ba tiếng chó sủa rồi trốn thật xa……….cô em dám cược?” Long cười tà.

“………..bảy ngày………ta không tin ngươi…….” Thừa Lâm cười lạnh.

“Ta không cần cưng tin………được thì chơi, không được thì………” Long bá đạo ôm chầm lấy Thừa Lâm như thú hoang vồ mồi mà gầm gừ.

“………Được, lão nương chơi với ngươi……..sau bảy ngày mà ngươi lật lọng thì ta thề với thiên địa sẽ tự sát………ngươi cũng đợi Đào Hoa đảo Cường Giả đến vấn tội đi………” Thừa Lâm biết mình không có lựa chọn nào khác nên đáp ứng…….thân thể đã sớm bị hắn chơi qua rồi nên có thêm vài lần nữa cũng có sao…….ít nhất ả tin là thế, ả chắc chắn một trăm phần trăm bảy ngày sau một là chết, hai là rời đi mà không nghĩ đến chuyện quỳ gối trước ‘đồng loại’ để cầu xin được ban phát sung sướиɠ cực lạc……trong đầu ả đã đinh ninh như thế……….nhưng……….Thừa Lâm lại không tưởng tượng ra nổi mình sắp đối diện với cái gì.

………..Ngày thứ nhất…………

“Hừ…….hừ…..hừ……….” Trêи giường lớn vẫn là hai thân ảnh nam nữ quấn lấy nhau, nữ vẫn là gương mặt lạnh lẽo nằm ngửa trêи giường lớn banh rộng hai chân để cửa lo^`n mở rộng ra mời chào một con c*c sắp sửa một lần nữa tiến vào………hai mép lo^`n vẫn còn chưa khép lại và hàng dài tϊиɦ ɖϊƈh͙ cùng âm dịch chảy dài đến tận đùi báo hiệu cho đại chiến trước đó dữ dội nhường nào……..không ai khác là Thừa Lâm, ả nằm đó thở từng hơi nặng nhọc………từ đêm qua đến giờ ả phải căng mắt ra chứng kiến cảnh tượng con c*c kinh khủng kia dập vào lo^`n mình không nghĩ, ả cũng không biết mình đã lên đỉnh bao nhiêu lần nhưng mà bên dưới đã tê rân không còn cảm giác nữa rồi.

“………Tự cho vào đi……..thật là một cái lo^`n mê người mà, ȶɦασ bao nhiêu lần vẫn còn khít như vậy……” Long cười ɖâʍ ra lệnh.

“…….Phù……” Hít sâu một hơi lấy sức, Thừa Lâm cắn răng cầm lấy con c*c nóng hổi phủ đầy âm dịch của bản thân nhắm vào cửa lo^`n mình……….

“…….nhầm rồi……..ta bây giờ muốn cái lỗ còn lại…….” Long mở miệng làm Thừa Lâm có chút biến sắc nhưng nhanh chóng bình tĩnh lại……..sợ cái gì chứ………

“Theo ngươi mong muốn Ma Tôn đại nhân……….” Thừa Lâm khinh bỉ nói với ý vị tràn ngập chán ghét và khiêu khích, hai chân ả banh rộng ra hết mức để lỗ hậu phơi bày ra trước mặt Long, tay cầm con c*c ướt át chỉa thằng cửa hậu cho đến khi canh thật chuẩn hẩy mạnh hông để đầu rùa tiến vào.

“……Ọt……” Cửa hậu lần đầu tiên bị cự vật xông vào khiến Thừa Lâm có chút đau đớn nhưng kϊƈɦ thích của một người thích khổ ɖâʍ như ả lại tăng lên chóng mặt, cả ngưởi ả nóng bừng lên…….cơ mà Thừa Lâm còn chưa kịp thích nghi thì tên ác ma kia đã dập mạnh xuống rồi.

“Bạch………….bạch…………” Long phê pha trước cái ƈúƈ ɦσα khít rịt còn zin của người đẹp, ƈôи ȶɦịt̼ đã sớm ướt đẫm của hắn giúp hắn tiến lui tuy có chút khó khăn nhưng cũng chỉ vài cú nhấp nhả cũng đã đem toàn bộ con c*c chôn sâu vào bên trong lỗ hậu mỹ nhân.

Đau………..Thừa Lâm đau đến không kìm được hai giọt lệ rơi xuống theo bản năng, lỗ hậu ả như bị xé rách khi con quái vật nong rộng ra từng chút một, từng cú đóng cọc của gã làm ả sướиɠ đến tê người, hai má lớt phớt hồng.

“Con đĩ……..nhìn gương mặt cô em lúc này xem………phê lắm hả? Bạch………..bạch………muốn ta chơi nát cái lỗ dơ bẩn này chứ gì?……..bạch…….bạch…………bạch………” Long lại biến thành một con thú vừa ȶɦασ vừa gầm gừ, khí tức bá đạo của nam nhân chân chính xông thẳng vào đầu óc Thừa Lâm lảm ả thế mà buông bỏ chống cự trong chỉ một ít giây……..nhưng chừng đó cũng là quá đủ.

“Không…………hơ……hơ…..bạch……….bạch……….không………..Ặc!”

Thừa Lâm hét lớn, từ lúc nào hột ɭε đã sớm cương cứng hết cỡ của ả đã nằm trong hai ngón tay của Long, hắn tà ác xe mạnh nó trong những cú dập không thương tiếc………ɖu͙ƈ cảm quá mãnh liệt lại làm ả lên đỉnh một lần nữa………mất tử chủ với một cái lo^`n rỗng làm Thừa Lâm thế mà buồn đái, mỹ nhân còn chưa định thân sau cánh cửa Vu Sơn nên đã không ngăn hạ thể co rút phun trào…….

“Xè……….xè…………xè……….” Dòng nước tiểu ấm nóng của người đẹp phun ra từ cửa lo^`n làm Long có chút bất ngờ……..cái mùi khai khai kia không làm hắn ghê tởm mà ngược lại còn kϊƈɦ thích bản năng của một con thú trước con mồi của mình, hắn ép chặt hai đùi Thừa Lâm lại sát người nàng để dập c*c xuống như đóng đinh đến khi hai hòn da"i bị chặn lại mới chịu rút ra.

“Hờ…….hờ……….hờ……..bạch……….bạch………….bạch……..hờ…………..hờ………….hờ……………bạch…………bạch…………….bạch…………..” Chỉ còn là những tiếng thở dốc lấy hơi, Thừa Lâm không còn sức để mà mở miệng chửi nữa, từ đêm qua đến bây giờ là hơn mười hai tiếng mà ả chưa được nghỉ ngơi chút nào mà chỉ nằm đó giang háng cho ‘đồng loại’ ȶɦασ, trong đầu ả chấp niệm vẫn như cũ mạnh mẽ nhưng đã có vài tia tà ác xâm nhập.

“Hắc hắc………lắc hông đi cưng………chúng ta mới chỉ bắt đầu cơ mà…….” Giọng nói nam nhân truyền vào tai khiến Thừa Lâm nhắm mắt lại, căn phòng lại tràn ngập tiếng va đập ɖâʍ ɖu͙ƈ.