Thần Mộ 2

Chương 412: Nuốt Thiên



Ngôi mộ có thể ảnh hưởng tâm trí Thần Nam, quả thật vô cùng tà dị, hiện tại hắn có thiên giai tu vi, ảo tượng thông thường sao mê hoặc nổi?

Mặt đất hoang vu, ngàn dặm không bóng người hay màu xanh cây cỏ, quanh đó núi đồi trập trùng, hiện rõ mà đỏ sậm, một ngôi mộ sừng sững, vượt hẳn lên những ngọn đồi chừng hai trăm thước cạnh đó, trông càng nổi bật.

Ngôi mộ cao chừng ba trăm thước, không có bia hay tùng bách, chỉ là một nấm đất khổng lồ, không biết qua bao nhiêu năm tháng mà lớp đất màu đỏ sậm trên đó đã cứng lại, gần như hóa thành nham thạch.

Thi thoảng có gió từ ngoài xa thổi tới nhưng phong nhãn không thể đến gần đây nửa bước, còn cách mấy trăm trượng đã bị một cỗ sức mạnh vô hình chấn tan.

Chính ngôi mộ thần bí này đã ảnh hưởng đến tâm trí Thần Nam nhiên hắn xuất hiện ảo giác nguy hiểm. Hắn cầm phương thiên họa kích, lùi lại mấy chục bước mới đứng vững trên không, nhìn xuống ngôi mộ cổ suýt nữa đụng vào khi nãy, lòng đầy nghi hoặc, đây là mộ ai mà lớn như vậy?

Từ khi phục sinh, hắn luôn quan tâm đến mộ phần, vừa thấy là nghĩ ngay đến thần ma mộ!

Bất quá, đây không phải là một thần ma, khó lòng tưởng tượng được trong đó mai táng nhân vật cỡ nào, theo lí thường, những người vào được đệ tam giới, tu đều từ thiên giai trở nên, mộ chủ lại có khí thế bức nhân thế này, lúc còn sống nhất định không phải nhân vật tầm thường, bằng không các thiên giai cao thủ sao lại lập cho y mộ phần lớn như vậy.

Đồng thời, Thần Nam cũng có liên tưởng khác, người trong mộ đã thật sự chết chưa? Ảo giác vừa nãy không phải do oán niệm hóa thành, mà do một người thực lực cực mạnh tấn công hắn.

Từ khi tu vi đại tiến, hắn đã thấy quá nhiều việc ly kì, nhiều nhân vật trong truyền thuyết biến mất hoặc đã chết dần xuất hiện, chứ không đến nỗi triệt để tuyệt diệt. Hắn cho rằng ngôi mộ này cũng kỳ dị như vậy, người an táng trong đó e rằng cũng chưa chết, đa có dấu hiệu sống lại.

Đương nhiên, đối phương dùng ảo ảnh dẫn hắn đập vào phần mộ, chắc muốn mượn sức phá tan ngôi mộ hoặc phong ấn. Chuyện đó khiến hắn không vui, đối phương lại tính chuyện lợi dụng hắn, bèn hừ lạnh, thu phương thiên họa kích lại, đi vòng quanh ngôi mộ, song chưởng liên tục đánh xuống, từng dải hào quang sáng rực xạ ra, hắn bố trí liền mười tám đạo phong ấn.

"Ngươi dám." Một tiếng quát vang lên bên tai, cố dao động tinh thần hùng hậu như thiên lôi nhiếp nhân. Nhưng ngược lại, vì thế đã kích nộ hắn, cũng quát trả: "Loại chuột phương nào dám tạo ảo giác? Hiện tại phong ấn cô hồn dã quỷ như ngươi thì có gì mà không dám?"

"Con trùng bé xíu kia dám bất kính với ta sao? Ta phải khiến ngươi tịch diệt." Áp lực từ tiếng hét khiến thinh không vang vọng.

Thần Nam nhổ toẹt vào ngôi mộ: "Loại bị bệnh tinh thần. Trùng à? Bò cái đầu ngươi ấy, muốn khiến ta tịch diệt thì cứ việc, ta sẽ đứng đây, không thèm động đậy."

"Ầm."

Trên không trung vang lên tiếng sấm, một dải thần phạt chi quang đột nhiên bổ xuống Thần Nam.

Thần Nam đã lâu không thấy loại hủy diệt chi quang này, lúc trải qua Vô thiên chi nhật, Nhân gian, Thiên giới, tàn phá thế giới liên hợp lại, các loại thần phạt cùng hủy diệt chi quang biến mất, phảng phất như kịch biến lần đó phá hỏng quy tắc của thiên địa, vô luận tiên thần tấn cấp hay đi trong thiên địa đều không còn phải chịu thần phạt chi quang vô tận như trước. Hiện tại, đột ngột được thấy thần phạt, đương nhiên hắn kinh ngạc đến cực điểm, nó không thương tổn được hắn, từng đạo kiếm khí được hắn xuất ra, kích tan thần quang, quát vang: "Là tử quỷ Thương Thiên?"

Ngôi mộ rung lên đoạn triệt để bình tĩnh, khu vực này trở lại trầm tĩnh, không còn tiếng động.

Đã trải nghiệm nhiều, dù Thương Thiên có sống lại trước mắt, hắn cũng không kinh ngạc lắm, hiện tại được thấy một "thiên mộ" nhưng không lấy gì làm ngạc nhiên.

Đệ tam giới có vô vàn bí mật, bọn Ma Chủ đã có kế hoạch diệt Thương Thiên, phong ấn Hoàng Thiên, có ngày y diệt một Thiên cũng không phải gì to tát. Đương nhiên mối hào tình này chỉ nảy ra trong lòng.

Bọn Ma Chủ từng diệt Thiên, những nhân vật như thế đều ở một giới, Thần Nam cớ gì lại sợ hồn phách trong ngôi mộ, hắn quát vang: "Loại chuột giấu đầu hở đuôi, ngươi thật ra có phải là Thiên không, quấy nhiễu ta trước sao giờ không hiện rõ ra, ta đang đợi thiên phạt hủy diệt đây."

Thiên mà như thế đúng là mất mặt, bị người ta kêu réo, không còn mặt mũi giấu vào đâu.

"Con trùng nhỏ xíu kia, lại dám như vậy với ta, nếu ta không bị phân ấn tại lục giới, ngươi xong đời lâu rồi." Hồi lâu sau, tiếng gầm lại vang lên.

"Ha ha." Thần Nam cười vang: "Loại lớn lối kia, vừa nãy còn nói khiến ta tịch diệt, hiện tại sao đổi giọng nhanh thế, không làm được đừng nói lung tung. Ta biết ngươi là ai, chắc là tên xui xẻo Hoàng Thiên trong truyền thuyết?"

"Ngươi lại biết à… không sai, ta là Hoàng Thiên tàn hồn, một trong sáu phần hồn bị rút đi. Ngươi đã biết còn dám bất kính thế sao? Ngươi nên biết lục giới sẽ bị diệt, nếu quy thuận ta, giúp ta thoát khốn, ngươi sẽ được bình yên, bằng không lúc lục giới chúng sinh toàn bộ bị hủy diệt, ngươi cũng chung số phận." Tiếng Hoàng Thiên sang sảng vang đến chân trời, khí thế quả thật hùng mạnh.

"Bằng vào ngươi? Hừ." Thần Nam tuy kinh hãi nhưng không vì đối phương là Hoàng Thiên mà sợ hãi, cười lạnh: "Một kẻ thất bại bị người ta phân giải phong ấn khắp lục giới mà còn lớn tiếng đòi hủy diệt lục giới, giết sạch chúng sinh, đúng là khoác lác. Ngươi mà thần thông quảng đại như vậy còn cần gì ta giúp, tự mình khoác lác thì thể hiện đi." Thần Nam không hề khách khí với Hoàng Thiên.

"Con trùng nhỏ xíu kia."

"Câm mồm, muốn mắng phải để ta mắng, ngươi mới là sâu bọ, bị phong ấn còn khoác lác, xem ta luyện hóa ngươi đây. Vạn ma phệ thể!"

Thần Nam xuất ra một đạo u quang, xuyên qua sức mạnh phong ấn, vào trong ngôi mộ. Đó là luồng đại lực mang tính thanh toán, hắn muốn thử phong ấn Hoàng Thiên.

"Con trùng nhỏ xíu kia, ngươi giết ta kiểu gì?" Thanh âm hùng hồn của Hoàng Thiên vang trên không, biển nhiên một đòn vừa rồi không hề hấn gì, tiếng dao động ầm ầm vang lên: "Ta tuy bị phong ấn nhưng vẫn giết sạch được chúng sinh. Dù giờ ta chết đi cũng không ảnh hưởng gì, lục giới sẽ bị hủy. Ngươi mà giúp ta, trước khi lục giới phá diệt, ta sẽ bảo chứng cho ngươi không chết."

Thần Nam bán tín bán nghi, Thái cổ chư thần sẽ quay lại, kế hoạch đồ sát chúng sinh mà Hoàng Thiên nói tới sẽ bắt đầu, bao năm nay "Thiên chân chính" không có động tĩnh gì, lẽ nào đợi thời khắc đó?

Bất quá, dù thế nào y cũng không thể giúp Hoàng Thiên thoát phong ấn, bèn quát vang: "Ta ghét nhất loại cao cao tại thượng, không cần tự cho rằng mình làm gì cũng được, bằng không sao ngươi lại bị phong ấn. Bất kể Thiên rắm chó đó là ma đạo hoặc giả tà đạo, muốn hủy diệt lục giới, quét sạch chúng sinh ư? Nằm mộng."

Thần Nam bắt đầu nghĩ cách, rất muốn luyện hóa Hoàng Thiên, tịnh không vì cuồng vọng mà đệ tam giới này quá ít nguyên khí, các bộ phận bị phân giải của Hoàng Thiên bị phong ấn tại đây vô vàn năm tháng, đương nhiên hư nhược cực điểm. Hắn bắt đầu tìm Thần ma đồ trong óc, nhằm triệt để vây khốn Hoàng Thiên ở đây.

Nhưng lúc đó thanh âm uy nghiêm của Hoàng Thiên lại phát ra, nhưng Thần Nam nghe thấy y phẫn nộ cực điểm.

"Tuy ta không muốn thế nhưng ngươi bức ta, để ta cho tiểu quỷ tỉnh lại, ngươi nghe giọng nó."

Thoáng chốc, Thần Nam nghe thấy tiếng Không Không mắng: "Xú quái vật, ta còn lâu mới giúp ngươi giải trừ phong ấn?"

"Không Không?" Thần Nam vô cùng tức giận: "Thiên gì mà man trá, lẽ nào ngươi có mặt mũi làm thế? Bắt một tiểu hài tử, đúng là vô sỉ cực điểm, ngươi không sợ người thiên hạ cười sao?"

"Hết cách rồi, ta đành phải thế. Ngươi tưởng ảo cảnh lúc trước tự nhiên mọc ra chắc, nếu ta không bắt được tiểu quỷ, làm sao tạo được ảo cảnh, mau giúp ta phá phong ấn, bằng không ta khiến quỷ lập tức diệt vong!"

"Được rồi, đợi đã, ta vào phần mộ giúp ngươi giải trừ phong ấn!" Thần Nam không hề do dự, hóa thành một đạo thần quang bay vào phần mộ, nhưng lúc tiến vào lớp đất cũng gặp trở lực cực lớn.

Hoàng Thiên chỉ điểm: "Hướng tả có một thông đạo vào trong này."

Thần Nam nghe theo, một thông đạo do đá tảng chất thành xuất hiện trước mắt, từng viên đá chứa đầy thương tang, trong thông đạo vô cùng ngột ngạt, hắn tiến tới từng bước, theo thông đạo xoáy trôn ốc đi xuống.

Đi chừng nửa thời thần mới đến nơi.

Trong huyệt vô cùng đơn giản, không có gì bài trí thừa thãi, đá tảng xếp thành một bình đài rộng lớn, ở giữa có một quan tài đá.

Tiểu Không Không bị hút vào thạch quan, hoàn toàn bất động.

"Cha, đừng thả tên khốn này." Tiểu quỷ tuy không hành động được, bị khốn tại nơi âm u khủng khiếp này nhưng không hề sợ hãi, hai mắt sáng rực.

Thần Nam gật đầu, trừng mắt nhìn thạch quan: "Ngươi muốn gì? Thả Không Không ra."

"Ta vốn định khiến ngươi đập vỡ ngôi mộ, lay động thạch quan, đã vào rồi thì mở ra cho ta. Chỉ cần đẩy ra chỗ khác là được."

Thần Nam tiến tới, thần mục như điện, phát giác trên mặt đất so đá tảng xếp thành có một Thái cực đồ lúc ẩn lúc hiện, ẩn chứa sức mạnh thần bí mạc trắc, đó là một trong những luồng lực phong ấn chủ yếu.

"Cha, thật sự muốn thả hắn sao? Tên khốn này mà thoát ra sẽ đại loạn, hắn không giết được con, đừng lo." Tiểu Không Không kêu ầm lên.

Thần Nam không để ý đến nó, thần tình ngưng trọng đến trước thạch quan, lúc tới gần cảm giác được trên đó có một luồng sức mạnh năng lượng hùng hồn lưu động phía trên, là thần lực phong ấn.

"Đừng lại gần, đứng đó được rồi, toàn lực đẩy thạch quan ra cho ta." Thanh âm uy nghiêm của Hoàng Thiên từ trong thạch quan phát ra.

"Được, Thần ma đồ!" Thần Nam quát vang, trong địa huyệt âm u hôn ám, đột nhiên hào quang sáng chói, một hình Thái cực đồ cực lớn nổi lên trong tiếng nổ ầm ầm, không chỉ thạch quan mà cả mộ huyệt cũng bị cuốn vào, Không Không đương nhiên bị hút theo.

"A…" Hoàng Thiên gầm lớn: "Còn muốn nhi tử sống nữa thì dừng lại cho ta, a… đây là…"

Dao động hùng hậu từ trong Thần ma đồ bay ra, sức mạnh hùng hồn khuếch tán, phần mộ khổng lồ sụp đổ trong nháy mắt. Ngôi mộ đứng sừng sững tại đệ tam giới từ Thái cổ đến nay đã hoàn thành sứ mệnh phong ấn.

Thần ma đồ nổi lên trên nền trời đầy hắc vân, hào quang hai màu lấp lánh, sinh khí và tử vong khí tức đồng thời xẹt ra.

"Mở." Hoàng Thiên quát vang, tựa hồ muốn đánh tan Thần ma đồ, khiế nó căng phồng, gần như sắp nổ tung.

Thần Nam cảm giác đại sự không ổn, Hoàng Thiên quả nhiên đáng sợ.

Hắn không do dự, cầm phương thiên họa kích lao vào Thần ma đồ. Bất quá sự tình không tệ như hắn tưởng tượng, lúc hắn tiến vào, Thái cực đồ sắp nổ thì Thần ma đồ chợt sáng lên.

Cánh cửa thông với Sinh Mệnh nguyên tuyền đóng lại.

Trong Thần ma đồ có chín đạo hỗn độn môn, một cánh xuyên qua nơi chúng thần nghỉ ngơi, đến Sinh Mệnh nguyên tuyền. Lần trước Thần Nam đã đến đây.

Lần này, đệ nhị đạo hỗn độn môn chợt mở toang, nuốt gọn lớp đáy của mộ huyệt và thạch quan vào trong, đồng thời cuốn cả bọn Thần Nam vào.

Vùng không gian đó hư vô, cực kỳ rộng lớn.

Nhưng tuyệt đối không hoàn toàn vắng lặng.

Trong không gian vĩnh hằng có một chiếc quan tài lớn màu máu nổi lơ lửng.

Đương nhiên đó không phải của Hoàng Thiên mà tồn tại từ trước.

Suy nghĩ kĩ, sẽ cảm giác được dao động yêu ớt, nguyên nhân từ huyết quan.

Cánh cửa thứ hai trong chín đạo hỗn độn môn lại có huyết quan thần bí mạc trắc, quả nhiên tà dị.